Nỗi đau nó phải chịu đựng, vượt xa tưởng tượng của tôi.
Tôi chỉ có thể quay lại nhà, nếu họ hỏi, tôi sẽ nói quay về lấy thẻ bảo hiểm y tế của Tiểu Quýt.
Nhưng khi tôi trở lại, ba người họ đã ngồi ăn cơm, uống canh gà, có vẻ như độc đã phát tác.
Tôi biết chắc cảnh sát sẽ vào cuộc, chuyện Nguyệt Nhi mua thuốc độc chắc chắn sẽ bị lộ.
Đến lúc ấy, dù nó có nói thế nào, cũng không thể giải thích nổi.
Vì thế, tôi chỉ còn một cách để hàng xóm trông thấy tôi dùng dao giết người, như vậy mọi nghi ngờ sẽ dồn hết lên tôi.
Tôi nức nở nói: "Tôi thật ngu dại."
"Cảnh sát à, con gái tôi là một đứa trẻ tốt. Dù khổ đến đâu nó cũng không thể giết người. Nó mua thuốc chỉ để kết thúc bản thân thôi."
"Có lẽ là bà Trần Cúc Phương nhầm lẫn, tưởng đó là gia vị nên bỏ vào nồi canh gà. Con gái tôi không hại ai cả!"
Người cảnh sát nghe vậy vẫn lạnh băng, nhìn tôi rất lâu rồi hỏi chậm rãi: "Có ai nói với bà rằng thuốc độc được bỏ vào canh gà sao?"
Khoảnh khắc ấy, đầu tôi "ong" lên, như thể cả bầu trời sụp xuống, nặng nề đến mức gần như nghiền nát tôi.
16
Cảnh sát không còn tin lời tôi nói nữa.
Tôi sẽ bị tạm giam hình sự.
Nguyệt Nhi cũng thế.
Hiếm có dịp, khi bị áp giải ra khỏi phòng thẩm vấn, hai mẹ con tôi lại có thể nhìn thấy nhau qua khung cửa sổ.
Chúng tôi đều vội vàng bước đến cùng một chỗ, chỉ mong được đến gần nhau hơn, dù chẳng thể nói gì cũng được.
Giữa hai mẹ con tôi, nhiều điều không cần phải nói ra, chỉ cần một ánh mắt là đủ hiểu ý nhau.
Đúng lúc ấy, có một nữ cảnh sát dắt Tiểu Quýt tới.
Con bé chạy ngay đến trước viên cảnh sát đang thẩm vấn tôi, nói:
"Chú cảnh sát, chú muốn biết thuốc độc được bỏ vào đâu đúng không? Chú thả bà ngoại và mẹ cháu đi đi, cháu biết câu trả lời."
Nữ cảnh sát thoáng lộ vẻ khó xử, nói khẽ: "Đội trưởng Chu, e rằng sự thật còn tàn nhẫn hơn chúng ta tưởng."
Tiểu Quýt ngước khuôn mặt ngây thơ lên nhìn họ, giọng non nớt mà rõ ràng: "Thuốc độc là do cháu bỏ. Không phải trong canh gà, mà là trong bánh quy nhân kem của cháu. Cháu tự tay cho họ ăn."
Nghe đến đó, các cảnh sát đều sững người.
Ai nghe thấy câu ấy mà chẳng như sét đánh ngang tai.
Đội trưởng Chu ngồi xuống, hỏi khẽ: "Bé con, cháu có biết thuốc độc là gì không?"
"Cháu biết chứ ạ. Cháu xem tivi rồi. Bột màu trắng, không mùi không vị, chính là thuốc độc. Mẹ giấu kỹ thế, chắc chắn là thứ cháu không được đụng vào."
Giọng nói trong trẻo, đáng yêu ấy khiến tất cả người lớn trong phòng lạnh cả sống lưng.
Con bé mỉm cười nhẹ: "Cháu còn biết là khi bỏ thuốc độc thì không được dùng tên thật, nếu không sẽ bị tìm ra ngay. Cũng không được để lại bằng chứng, nếu không sớm muộn gì cũng bị bắt."
"Cháu biết bị trúng độc là sẽ chết không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!