Chương 5: (Vô Đề)

"Đáng chết hay không không phải do bà quyết định, cũng không phải do tôi quyết định, mà là do pháp luật quyết định. Chúng ta là đất nước pháp trị, phải xử theo luật."

Rồi ông ấy đứng dậy nói: "Thành khẩn khai báo sẽ được khoan hồng, chối tội sẽ bị xử nặng. Bà suy nghĩ kỹ đi."

13

Ở trong phòng thẩm vấn một mình còn khó chịu hơn cả lúc bị hỏi cung.

Tôi biết người trước mắt mình đã không còn nữa, nhưng ánh mắt dõi theo tôi thì vẫn chưa rời đi.

Họ mong được thấy tôi hoàn toàn sụp đổ, vậy nên tôi càng phải tỏ ra mạnh mẽ hơn.

Tôi muốn chết.

Nhưng tôi biết, cái chết không thể giải quyết được gì.

Con gái tôi, Nguyệt Nhi, cũng đang ở trong phòng thẩm vấn.

Nó có chịu nổi những câu hỏi sắc bén đó không?

Nó có đủ can đảm tự bóc tách vết thương đã đóng vảy của mình, phơi bày ra trước mặt người khác không?

Không biết bao lâu sau, nhóm người thẩm vấn lần lượt bước vào, vẻ mặt nghiêm trọng.

Kỳ lạ là tôi lại cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút.

Nếu bên Nguyệt Nhi có tiến triển gì, họ hẳn đã không có nét mặt như thế.

Thế nhưng viên cảnh sát từng trải kia dường như nhìn thấu tâm tư tôi, ông ấy hỏi:

"Bà có muốn biết cô Cố Gia Nguyệt đã nói gì trong phòng thẩm vấn không?"

Tôi vội nói: "Bất kể nó nói gì, các người cũng đừng tin. Từ nhỏ đến lớn, nó chỉ có mình tôi là người thân. Nó nói gì cũng là để bảo vệ tôi. Không có đứa con nào có thể nhìn mẹ ruột duy nhất của mình đi vào tù mà đứng nhìn cả."

Viên cảnh sát mỉm cười đầy ẩn ý: "Cô ấy cũng nói y hệt như bà: "Đừng tin lời mẹ tôi. Mẹ làm tất cả chỉ để bảo vệ tôi. Không có người mẹ nào lại có thể nhìn đứa con gái duy nhất của mình vào tù mà khoanh tay đứng nhìn cả.""

"Cô ấy nói chính mình là người mua thuốc độc, là thạch tín (As₂O₃) và cũng chính cô ấy đã bỏ thuốc vào thức ăn."

Tôi chưa để ông ấy nói hết đã phản bác: "Nó nói bậy! Ai bán thuốc độc mà lại nói tên khoa học dài ngoằng đó chứ? Là thạch tín, là thứ thuốc độc chí mạng gặp máu sẽ nguy hiểm ấy!"

"Nó là đứa có học, tốt nghiệp đại học danh tiếng, làm sao biết chỗ nào bán loại thuốc đó được? Chỉ có người như tôi, lăn lộn chợ búa kiếm sống mới biết tìm ở đâu mà mua."

Cảnh sát gấp gáp hỏi: "Thế bà mua nó ở đâu? Ở quê bà à, hay ở Hoa Thành? Giao dịch thế nào? Ai bán cho bà?"

"Người bán chỉ đưa nguyên liệu thôi. Trước khi đến Hoa Thành tôi đã có ý định giết cả nhà họ rồi."

"Nguyên liệu là gì?"

"Chất bảo quản, thuốc diệt cỏ, thuốc trừ sâu."

"Bà biết cách chiết tách à? Thế thì con gái bà càng có khả năng hơn."

Tôi cứng họng.

Nhưng rất nhanh, tôi phản ứng lại: "Nếu các người đã khẳng định con gái tôi là kẻ hạ độc, thế hỏi tôi làm gì nữa?"

"Các người đang gài bẫy tôi à?"

"Cảnh sát mà điều tra án kiểu này sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!