Chương 3: (Vô Đề)

7

Thật đáng tiếc, sau thời kỳ ở cữ, Nguyệt Nhi chịu quá nhiều nhục nhã, lại phải lao tâm khổ tứ để chăm con, nên sức khỏe luôn suy yếu.

Thậm chí, dưới tác động của hormone, con bé còn có triệu chứng trầm cảm nhẹ.

Tôi vừa phải chăm sóc Tiểu Quýt, vừa phải để ý đến sức khỏe thể chất lẫn tinh thần của con gái.

Điều đó còn vất vả hơn cả những năm tôi vừa bế con vừa gánh mấy thùng đậu phụ rong khắp phố chợ.

May mà sau bao khó khăn, mẹ con tôi cuối cùng cũng vượt qua được.

Khi Tiểu Quýt được hai tuổi, tinh thần và thể chất của con gái tôi ổn định trở lại, con bé quyết chí ôn luyện thi công chức, với năng lực học hành của con, cũng chẳng phải chuyện khó lắm.

Căn nhà mới họ mua cuối cùng cũng nhận bàn giao, không còn phải sống chật chội trong phòng trọ nữa.

Ai trong chúng tôi cũng nghĩ cuộc đời sẽ khá lên, nào ngờ Trần Cúc Phượng lại bắt đầu gây sự.

Bà ta đòi phải được vào sống trong nhà mới.

Bà ta nói: "Căn nhà đó là nhà họ Tống mua, con trai tôi có phải ở rể đâu, sao lại phải sống cùng mẹ vợ? Người ta nghe thấy thì sẽ cười cho. Người hiểu chuyện thì biết bà đến trông trẻ, còn không hiểu thì lại tưởng bà góa chồng không chốn nương thân đến ăn nhờ ở đậu đấy!"

Để khỏi làm con gái khó xử, tôi cố giữ phép tắc cho đàng hoàng.

Tôi phân tích từng chút rằng khi con gái tôi lấy Tống Viễn, tôi không được lợi một chút nào, xét về nhan sắc, học vấn, năng lực, con tôi chẳng kém gì Tống Viễn.

Bà ta tức lên: "Đó là do con trai tôi có tài, nên mới có người theo rước. Con gái bà chỉ có việc đẻ cũng không ra được một thằng con trai, chúng tôi chưa trả hàng đã là đáp lễ rồi."

Lần đó tôi tức đến mức phải vào viện.

Lần đầu tiên tôi đề nghị con gái ly hôn.

Nhưng con bé còn vấn vương, nhìn thấy Tống Viễn quỳ lạy, vừa xin lỗi vừa van nài, nó không nói được lời nào.

Tôi cũng hiểu phần nào suy nghĩ của con gái, khi tôi còn trẻ cũng đã góa chồng, nhiều người khuyên tôi tái giá, cũng có người theo đuổi, nhưng tôi không tin họ sẽ thương yêu con gái tôi thật lòng.

Tôi sợ con sẽ phải chịu thiệt, thà tôi ở vậy một mình nghèo khổ nuôi con cũng không muốn con phải nương nhờ ai.

Nhưng sâu thẳm trong lòng, con gái tôi luôn khao khát có một người cha.

Nhìn thấy các bạn được cha đón đi học, con bé luôn ao ước cũng được như vậy.

Con bé không muốn Tiểu Quýt cũng phải chịu cảnh thiếu vắng tình thương của cha như nó ngày trước.

Con bé có lẽ không biết, một lần nhịn nhục nhỏ bé vào lúc đó, đủ để biến nó thành đống tro tàn.

Nhượng bộ không khiến kẻ thù thôi tranh đoạt, trái lại, nó chỉ khiến họ tham lam thêm.

8

Dù con bé và Tống Viễn níu kéo nhiều lần, tôi vẫn quyết tâm trở về quê.

Căn nhà mẹ đẻ sẽ luôn là chỗ dựa cho con gái tôi.

Họ dám ngang nhiên như vậy chỉ vì nghĩ con gái tôi không còn đường lui.

Vì vậy, tôi càng phải mạnh mẽ hơn.

Về quê, tôi mở lại quầy đậu phụ. Bắt đầu lại từ con số không rất vất vả, nhưng chẳng bằng những ngày mò mẫm qua sông, từng bước chập chững xưa kia.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!