Tôi không thể ích kỷ mà trói buộc nó mãi bên mình được.
Hơn nữa, nhìn Tống Viễn da trắng, dáng vẻ nho nhã, đeo kính gọng vàng, trông rất có học thức.
Hắn cùng tuổi với con tôi, là bạn học, cũng là người từ nông thôn lên thành phố nhờ học hành.
Tôi tin một người chăm chỉ, cầu tiến và thông minh như thế sẽ không thể là người xấu.
Trước mặt tôi, hắn cư xử rất lễ phép, khiến tôi tin rằng hắn sẽ chăm sóc cho con gái tôi suốt đời.
4
Ba năm sau khi tốt nghiệp, hai đứa nó định tổ chức đám cưới.
Tôi không đồng ý.
Tôi nói với Nguyệt Nhi: "Hai đứa còn trẻ, còn phải phấn đấu. Đợi vài năm nữa, ở Bắc Kinh mà mua được nhà rồi hẵng cưới cũng chưa muộn."
Con bé khoác tay tôi, mặt rạng rỡ hạnh phúc: "Chúng con cũng dự định như thế, nhưng con vốn đã xinh đẹp, lương con còn cao hơn anh ấy, anh ấy không có cảm giác an toàn."
"Hơn nữa, sợ là hai năm nữa chúng con vẫn mua không nổi nhà ở Bắc Kinh, nhà anh ấy cũng không giúp được gì nhiều."
Lúc đó quầy đậu phụ của tôi đã có quy mô nhỏ.
Những năm qua tôi trông vào quầy hàng đó nuôi con, còn mua được một căn nhà ở thị trấn huyện.
Khi con gái tốt nghiệp đại học, trong tay tôi bắt đầu có chút tích lũy, khoảng 100.000 nhân dân tệ.
Với cuộc sống thường ngày, đó là một khoản không nhỏ.
Nhưng để mua nhà ở Bắc Kinh thì chỉ là muối bỏ bể.
Vì muốn con gái có cuộc sống tốt hơn, tôi quyết định để cho Tống Viễn và con gái mua nhà ở Bắc Kinh.
Bởi tôi biết, nếu hai đứa không thể định cư ở Bắc Kinh, sớm muộn gì con gái cũng sẽ theo chồng về quê phát triển, thế thì con bé sẽ càng xa tôi hơn.
Vậy là tôi bán căn nhà ở huyện được 300.000, lấy ra 250.000 đưa cho hai đứa.
Cha mẹ Tống Viễn góp 200.000, vợ chồng họ có sẵn 200.000, ba bên gom được tổng cộng 650.000, tương đương khoảng tiền đặt cọc ban đầu.
Với lương của hai đứa nó, phần nợ còn lại có thể trả được.
Nhưng vì chuyện đó, Tống Viễn và cha mẹ hắn cho rằng tôi không biết điều, trong khi tôi không lấy một đồng sính lễ nào, họ còn bảo tôi "bán con".
Đám cưới tổ chức ở quê hắn, họ thấy tôi một mình đến dự lại càng coi thường con gái tôi.
Thế nên trong lễ cưới, tôi lại trực tiếp đưa thêm 150.000 tệ bằng vàng làm hồi môn.
Đó là toàn bộ tiền của tôi.
Nhưng tôi vẫn dặn con gái: "Mẹ luôn là chỗ dựa của con. Nếu hôn nhân làm con bất hạnh thì hãy dũng cảm rời đi. Chỉ cần mẹ còn đây, con luôn có nhà để về, đừng cam chịu khổ sở."
5
Sau đó, trước khi căn hộ kịp nhận bàn giao, con bé đã mang thai Tiểu Quýt.
Họ cảm thấy cuộc sống ở Bắc Kinh áp lực quá lớn, việc gánh nợ trả nhà hàng chục năm khiến họ lo lắng.
Có con rồi thì sinh cũng khó, mà ở lại cũng khó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!