Cô gái đã từng sợ hãi đến mức không thể
nào chợp mắt nổi trong tiếng sấm sét rền
vang ấy, cũng như người con trai đã đội mưa đến cùng cô, đã đi xa theo thời
gian rồi.
Tân Địch đến nơi này cũng chẳng có gì lạ. Cô ở gần
đây, mà A Phong ông chủ quán này còn là bạn thân của cô
- nói theo kiểu của cô
thì, đây là "nơi cô nhấm nháp chút rượu, lên cơn điên an toàn nhất", không chỉ
được giảm giá ưu đãi mà nếu uống say, A Phong cũng bảo đảm sẽ đưa cô về nhà.
Nhưng Lộ Phi là người mà Tân Thần hoàn toàn không ngờ
sẽ gặp phải và cũng không muốn chạm mặt chút nào.
Tân Địch chớp mắt với Tân Thần, Tân Thần gật đầu chào
họ. Bruce cười nói: "Bạn chị à? Có muốn ngồi cùng nhau không?".
"Là chị họ tôi, và bạn chị ấy. Không cần
"Người kia hình như tôi đã gặp ở đâu rồi thì phải".
Bruce có vẻ nghi hoặc. Nhưng cậu ta nghĩ, người đàn ông ấy đẹp trai ngời ngời,
nhã nhặn ôn hòa, khiêm nhường và xuất chúng như thế, không có lý do gì mà gặp
rồi lại quên ngay được, nên chỉ cười rồi lắc đầu.
Tân Địch và Lộ Phi ngồi phía bên kia. Lộ Phi lại lướt
mắt nhìn qua, vẻ mặt không có nét trầm
tĩnh như trước nay mà có vẻ khó hiểu. Nhưng Tân Thần không muốn nhắc đến anh,
"Lúc nãy nói gì ấy nhỉ? Đúng rồi, du lịch. Nếu
được thì tôi cũng đến châu Âu đi du lịch bụi một chuyến. Nơi tôi muốn đi là
Prague, còn mua cả một quyển sách tên Bắt đầu du lịch
bụi ở Tiệp Khắc nữa, rất thú vị. Còn Áo
à, tính sau vậy".
"Vậy tôi về chuẩn bị đi Tiệp Khắc cũng được. Chúng ta
hẹn nhau mùa hè năm sau đi nhé? Chị đừng bỏ tôi lại một mình chứ".
"Vẫn muốn đi cùng tôi à? Lần trước thảm lắm rồi. Tôi
hại cậu gãy mất xương quai xanh. Hai đứa đều suýt chút nữa là mất mạng".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!