Khi mọi người đã ngỡ cô không còn
ương ngạch nữa thì cô vẫn còn giữ lại một chút, đó chính là cô
chấp giữ lại một phần cuộc sống mình trong thế giới chỉ còn lại
một mình cô.
Tân Thần sợ sự tĩnh lặng đến bất ngờ thế
này. Trong không khí dường như đang trôi nổi những mảnh hồi ức cũ.
Những hồi ức ấy cứ hiện rõ dần trước mặt, như thể có hình khối,
vươn tay ra là chạm được. Cô gần như có thể cảm nhận được ánh mặt
trời oi bức xuyên qua lá dây rậm của cây ngô đồng Pháp tạo thành
những vệt vằn vện, loáng thoang nghe thấy tiếng cười trong vắt của
mình thuở thiếu thời, ngửi thấy mùi hương thanh toát của hoa hợp
hoan. Còn cậu thiếu niên trong ký ức ấy đang nhìn cô chăm chú, lúc
này đang nhập vào làm một đôi mắt sâm thẳm trước mặt, vẫn đầy ắp
quan tâm và dịu dàng như chưa bao giờ bị chia cách bởi quãng thời gian
dài đằng đẵng.
Cô cắn chặt môi để kéo mình về với thực tại.
Từ rất lâu rồi, cô đã học cách cất giấu hồi ức vào một góc trong
sâu thẳm trái tim, không thể dễ dàng giở ra được.
Tân Thần đã nở nụ cười hờ hững một cách
thành công như ý muốn, tiện tay đặt chiếc điện thoại vẫn nắm chặt
trong tay sang bên, "Anh nói đúng. Dưới kia quả nhiên đã dán thông báo
phá dỡ. Xem ra căn nhà này sắp di dời thật rồi".
Lộ Phi không đếm xủa tới chuyện cô đang chuyển
đề tài cuộc nói chuyện, "Em có dự định gì?
"Có xem sao đã rồi tính".
Lộ Phi không định để mặc cô qua loa cho xong
việc, "Em chưa đọc thời hạn trên thông báo à?".
"Không để tâm".
"Sắp đàm phán bồi thường rồi. Lần này nhà
thầu là tập đoàn Hạo Thiên. Bọn họ trước kia đều chỉ mong đạt tiến
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!