Đối diện với đôi mắt sâu thẳm trầm tĩnh
của anh, cô chỉ cảm thấy, lần đầu tiên sau khi đã tỉnh dậy lại mất đi khả năng
hành động, dường như lại chìm đắm vào cơn mơ ngày nào.
Tân Thần ngẩng lên nhìn căn nhà mình ở. Ban công nhà
cô giờ đã phủ một màu xanh, hoa lá đan xen chằng chịt, khác hẳn với những ban
công luôn khép chặt đầy những thứ tạp nham.
Cô trốn trong nhà làm việc liên tục mấy ngày, hoàn
thành xong công việc phải nộp sớm nhất, sau khi đến công ty quảng cáo giao sản
phẩm, cô tìm một quán ăn, gọi một món canh sườn nấu rong biển và một phần cơm
để ăn trưa, ăn xong lại đi siêu thị mua ít thức ăn cần có trong nhà, uể oải về
rồi mới phát hiện ra, hôm nay không được bình thường lắm.
Một buổi chiều oi nồng, khu nhà ở vốn chẳng mấy ai
lượn lờ ở ngoài nhưng giờ đây đâu đâu cũng thấy từng nhóm hai, ba người hàng
xóm, đang chỉ chỉ trỏ trỏ tờ thông báo phá dỡ mới dán, đồng thời bàn tán không
ngớt.
Khu dân cư này nằm ở vị trí rất đẹp của thành phố,
kiến trúc cổ xưa, mấy năm trước đã được quy hoạch, đã có tin đồn phá dỡ, cũng
thấy vài nhân viên đo đạc cầm dụng cụ thiết bị đến xem xét, nhưng cũng chỉ có
thế. Nhiều người vẫn có một tâm lý chung, nhưng những người có tai mắt đều bắt
đầu tiết lộ tin tức độc quyền với vẻ bí ẩn, "Nghe nói một tập đoàn lớn bên Thâm
Quyến đã mua mảnh đất này làm trung tâm mua sắm và xây dựng các tòa nhà văn
phòng rồi. Lần này là thật đấy". Tiếp đó sẽ là hỏi thăm nhau về tiền đền bù,
rồi di dời chỗ ở.
Tân Thần không chút hứng thú với những chuyện đó. Hôm
ấy cô nói không nhớ mình đã ở đây bao lâu, vừa nói ra đã thấy có phần mỉa mai.
Vì thời gian thực ra rất rõ ràng. Từ khi cô sinh ra đã ở đây, đến nay đã tròn
hai mươi lăm năm rồi.
Đây là nơi ở của ông bà nội Tân Thần. Sau khi hai ông
bà cụ qua đời, bất chấp vợ mình phản đối, Tân Khai Minh đã từ bỏ quyền thừa kế,
đồng thời yêu cầu em trai ông là Tân Khai Vũ cũng từ bỏ, viết quyền sở hữu dưới
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!