Đứng trong cơn gió gào thét mang theo hơi
lạnh, nghe giai điệu đầy ắp niềm vui, mừng rỡ và lãng mạn, anh không thể không
nhớ đến mùa xuân ấm áp, nụ cười rạng rỡ ấy đã biến mất trong cuộc đời.
"Đúng rồi, Lộ Phi, anh còn giữ bức thư ấy không?"
Tân Thần hiện giờ đang du lịch Tiệp Khắc với Lâm Lạc
Thanh, mỗi ngày đều gọi điện cho Lộ Phi vào khoảng thời gian ấy, đến lúc gần
tạm biệt, cô bỗng hỏi thế.
Lộ Phi biết Tân Thần đang nói gì, bức thư viết địa chỉ
của mẹ Tân Thần , đã được anh giữ gìn mười hai năm qua.
"Tất nhiên là còn, sao lại hỏi đến chuyện đó?"
Tân Thần trầm ngâm, rồi cười: "Có lẽ là vì Tiệp Khắc
gần ngay Áo, có lẽ…", tiếng cô thì thầm vọng ra từ máy điện thoại, "Là vì những
lời anh nói với em hôm đó."
Cô đồng ý bắt đầu lại từ đầu với Lộ Phi, nhưng vẫn
kiên trì ở lại Bắc Kinh làm việc, lý do rất đơn giản: "Công việc làm cũng khá
suôn sẻ, cũng phải làm cho ra đầu ra đũa một thời gian chứ. Nếu em mà phủi tay
bỏ đi nữa thì đúng là đi đâu cũng không được tin tưởng mất."
Lộ Phi thừ nhận cô nói rất có lý, nhưng đồng thời cũng
hiểu rõ, ít nhất thì đó không phải là lý do quan trọng nhất mà cô không muốn
quay về. Cô giữ thái độ thận trọng, không chịu đi quá nhanh, anh có thể hiểu và
cũng tự nguyện hưởng thụ quá trình gần gũi cô lại từ đầu.
Anh nói cuối tuần sẽ đến thăm cô, cô cứ bảo không liên
tục, "Chân anh bây giờ đi công tác không thích hợp, hay cứ đợi em về đi."
Và cô thực sự thực hiện lời hứa, sáng sớm thứ bảy về
đến thẳng nơi anh ở, cho anh một niềm vui bất ngờ. Đáng tiếc là di động của anh
réo mãi, buổi tối còn phải đi tiếp khách, đến khuya khi mệt mỏi quay về thì Tân
Thần đã ngủ thiếp đi trên giường,
Anh ngồi bên giường ngắm gương mặt say ngủ an lành của
cô rất lâu, cảm thấy rất hối lỗi, và dáng vẻ như không có gì xảy ra của cô khi
thức dậy càng khiến anh bất an.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!