Những gì họ cần, chẳng qua là chống cự lại
với thời gian, cố gắng và bướng bỉnh nắm chặt trong lòng bàn tay mối tình mà
thời gian vô tình đang lăm le cuốn trôi xóa nhòa tất cả.
Tân Thần mua vé chuyến bay sớm nhất, và chạy đến sân
bay với tốc độ nhanh nhất. Ngồi trên máy bay rồi, nghe nhắc nhở tắt di động và
thắt dây an toàn, cô máy móc kéo dây ra, mãi một lúc sau mới bấm khóa được, lúc
ấy mới nhận ra tay mình đang run lên bần bật.
Những suy nghĩ rối loạn cứ xuất hiện trong đầu cô,
nhưng lại không dám thuyết phục mình phải bình tĩnh để nghĩ kỹ, suốt chuyến bay
cô ngồi thẳng đơ, thẫn thờ nhìn về một phía nào đó. Người khách bên cạnh là một
người đàn ông trung niên, thấy bàn tay đặt trên tay vịn của cô gái trẻ tuổi nắm
chặt lại và dáng ngồi thẳng đơ thì bỗng thấy thương xót, lên tiếng an ủi: "Cô
à, lần đầu đi máy bay à? Đừng căng thẳng, thả lỏng rồi sẽ thấy khá hơn, khoảng
hơn nửa tiếng sau là đến rồi."
Mãlúc sau cô mới hoàn hồn: "Ồ, cảm ơn."
Mặc người đó còn bắt chuyện tiếp , cô cũng chẳng có
tâm trạng đáp lại.
Khó khăn lắm mới đợi đến lúc hạ cánh, cô vội vàng
xuống máy bay, ra ngoài gọi taxi.
Tài xế khởi động máy, hỏi cô đi đâu. Cô khựng lại, do dự rồi nói: "Bác, bác lên
đường cao tốc vào thành phố đi đã."
Lúc sắp xuống cao tốc sân bay rồi , tài xế vừa định mở
miệng thì Tân Thần dã nói ra tên khu nhà ven hồ. Tài xế xoay vô lăng, chạy vào
một con đường lớn khác.
Bảo vệ tiểu khu hỏi họ đi đâu, cô không ngần ngại nói
ngay số nhà. Bảo vệ đưa cho tài xế thẻ vào
trong. Cô chỉ tài xế đến trước ngôi biệt thự đó, trả tiền rồi xuống xe, dừng
chân trước cổng.
Đứng một lúc sau, cô thử đẩy cổng vào, bên trong có
then cài. Cô ngần ngừ một lúc rồi luồn tay vào rút then ra, đi theo con đường
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!