Đi cùng anh hết đoạn đường còn lại, đề
nghị ấy chắc chắn không thể nào trong sáng được. Dòng hồi ức mà cô không muốn
chạm đến, vừa ngọt ngào đẹp đẽ lại vừa đáng sợ, đích thực là cám dỗ.
Chập chờn đến nửa đêm mới thiếp đi, ngày hôm sau Tân
Thần dậy muộn như lẽ tất nhiên, đi làm với đôi quầng mắt đen xì. Đang bận rộn
thì Tiểu Vân cố ý chạy đến chỗ cô, quan sát cô thật tỉ mỉ. Đến khi cô nổi cả da
gà. Tiểu Vân mới chồm lại gần cười hí hí: "ười đàn ông bảo vệ hoa hôm qua thật
là tuyệt, ôn hòa trầm tĩnh lại đẹp trai nữa. Có bạn trai như thế, chẳng trách
cậu nhìn thấy người đàn ông nào đi nữa cũng không mảy may xao động."
Tân Thần dở cười dở mếu, "Không đến nỗi nhiều chuyện
cả với mình chứ? Mình và anh ấy đều không thân nhau lắm."
"Không thân à? Vậy thì tốt, hay là cậu giới thiệu cho
tớ đi."
"Chuyện đó…hình như anh ấy có bạn gái rồi."
"Tiếc quá đi mất. Nếu cậu nhìn thấy người nào gần
giống anh ấy thì nhớ để lại cho tớ nhé."
Tân Thần bị cô nàng quấn lấy, đành gật đầu: "Được,
mình hứa."
Tiểu Vân đi rồi, Tân Thần nghĩ đến vẻ mặt của anh nếu
nghe cô giới thiệu bạn gái, khuôn mặt cô bất giác co giật.
Qua giáng sinh là sắp đến tết Dương Lịch. Nhưng người
Trung Quốc hầu như không xem tết Dương Lịch là khởi đầu của năm mới, mà luôn
chờ đợi năm mới âm lịch, đặc biệt là ở studio, hơn nửa nhân viên không phải là
dân Bắc Kinh, đều mong chờ một kỳ nghỉ dài, để về sớm ăn Tết với gia đình.
Khi Nghiêm Húc Quân xuất hiện, tuyên bố sẽ cử Tiểu Mã
đi Qúy Châu, khu vực đông nam làm một album ảnh để chụp về phong tình của dân
tộc thiểu số, Tiểu Mã hào hứng đến độ suýt nữa thì nhảy cẫng lên.
"Album này nằm trong một phần kế hoạch quảng bá du
lịch của chính quyền địa phương, không có tiền, là kế hoạch thử nghiệm phát triển
phạm vi sự nghiệp của studio, cũng xem như là việc công ích". Nghiêm Húc Quân
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!