Anh muốn em trở lại trước kia với anh,
chìm vào trạng thái yêu đương say đắm. Chúng ta đã từng yêu nhau, rất đẹp đẽ
rất trong sáng, đáng để hoài niệm, nhưng không thể làm lại nữa.
Lúc Tân Thần có thể gọi điện lại, cô đã ra khỏi khe
vực sâu Nepal, đến Vũ Băng.
Khe Nepal còn tráng lệ hơn bất cứ vực sâu nổi tiếng
nào mà cô từng đi qua. Mức độ gian khổ đương nhiên cũng tương đương với cảnh
sắc của nó. Đoạn đường này được nước ngoài đề cử trong "Cẩm nang du lịch Trung
Quốc", nổi như cồn, dọc đường có thể nhìn thấy rất nhiều người nước ngoài vác
ba lô đi một mình. Còn một nhóm sáu người như họ thì lại hiếm gặp.
Lão Trương cứ chà xát tay, bảo sau này rảnh rỗi sẽ
chuẩn bị đi theo những người nước ngoài ấy, đi hết Trã Mã Cổ Đạo, từ Vân Nam đi
một mình đến La Tát. Quyết tâm ấy khiến mọi người đều rất ngưỡng mộ.
Vũ Băng dựa lưng vào núi Mai Lý Tuyết Sơn, trước kia
là một thôn nhỏ chỉ có khoảng hơn hai mươi hộ gia đình, cách ly hẳn với thế
giới bên ngoài, chỉ những người vượt núi mới dừng lại, mà hiện nay đã trở thành
nơi tụ tập của những người thích đi du lịch, khách sạn khắp nơi. Không biết vì
sao mà hôm đó sóng di động không tốt lắm. Tân Thần đang định gọi điện thoại cố
định thì Đào Đào đã nói: "Ông chủ khách sạn nói với tớ, trèo lên tới miệng núi
thì sẽ có sóng".
Những anh chàng đi cùng đã ngồi trên ghế xoay ở hành lang
trước cửa uống bia, không muốn leo núi vì lý do đó, chỉ cười cười bảo: "Phụ nữ
đang yêu ấy mà, đúng là sợ thật".
Đào Đào cười nhạt: "Có phụ nữ đang yêu nào mà lại đến
cái nơi khỉ ho cò gáy này không?".
Gần đây tính khí cô nàng rất nóng nảy, lúc di chuyển
hoặc im lặng, hoặc nói ra thì đầy mùi thuốc súng, khi nghỉ ngơi sẽ ôm di động
không có sóng mà thẫn thờ. Mọi người đều biết mà im miệng, không chọc giận cô
nàng. Cô nàng cũng không nhìn ai, nghênh ngang bỏ đi.
Lão Trương nhìn theo bóng cô ta, thở dài, "Hợp Hoan,
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!