Người mà anh chờ đợi không phải là
phong cảnh, sẽ không đứng tại chỗ chờ anh nhận ra đã bỏ qua rồi quay đầu nhìn
lại, nhưng sau khi biết được sự mong đợi của bản thân thì người ấy đã không còn
là phong cảnh của anh nữa rồi.
Sau gần hai tiếng bay, máy bay đã hạ cánh xuống
sân bay quốc tế Vu Gia Bá. Tân Thần lấy hành lý ra, Tân Khai Vũ đã đứng đợi sẵn
bên ngoài. Sân bay chỉ cách thành phố ba kilomet, Tân Khai Vũ lái xe về đến nhà
rất nhanh.
Từ khi lên đại học Tân Thần đã thường xuyên đến
đây chơi khi được nghỉ lễ. Ban đầu Tân Khai Vũ thuê nhà, mở một công ty kinh
doanh với bạn, lại mở đại lý siêu thị hàng tiêu dùng, tự mỉa mai mình chẳng
khác gì một con buôn. Tân Thần nghe thế chỉ cười, khoác tay bố và nói: "Nghe
nói những con buôn đi từ làng này sang làng khác đều là những nhân vật phong
lưu nổi tiếng, cũng hợp với bố lắm".
Tân Khai Vũ hỉ hả lắm, nhưng khi làm việc cũng
nghiêm túc hơn nhiều so với khi còn ở quê. Khi công cuộc làm ăn dần đi vào quỹ
đạo, ông đã mua một căn hộ chung cư cao tầng trong thành phố, nhưng sống vẫn
rất xuề xòa, căn nhà chỉ được trang trí bày biện đơn giản.
Tân Thần theo bố vào xem, căn nhà chung cư đã
được bài trí kỹ lưỡng, vật dụng gia đình, màn cửa, điện gia dụng được phối hợp
rất hài hòa, ngăn nắp đâu vào đó. Cô không thể không cảm thán, có người phụ nữ
chăm sóc bố cô, cuộc sống của ông xem ra khá hơn nhiều.
"Đi xem phòng con đi. Dì Bạch nói nếu có gì
không thích thì cứ nói với dì".
Phòng của Tân Thân hướng nam, ngập tràn ánh
sáng, trong một góc phòng có máy tăng độ ẩm đang phun hơi nước, tường dán giấy
phong cách điền viên, vật dụng thuần trắng viền vàng phối với màn cửa và tấm
drap trải giường màu hồng, trên giường còn có thú nhồi bông, rất ngọt ngào rất
thiếu nữ. Cô nhìn mà buồn cười. "Đẹp lắm. Cám ơn dì Bạch".
"Bố đi làm trước. Tối nay đợi dì Bạch tan sở rồi
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!