Từ khi anh nhìn thấy cô lay cành hợp hoan
với dáng vẻ trẻ thơ, tạo ra một cơn mưa hoa, sau đó hất tóc làm rơi những cánh
hoa xuống, tròn mười năm đã qua đi. Họ đã từng gần gũi nhau vô cùng, sau đó mỗi
lúc một xa...
Lộ Phi lái xe vào khu nhà, đúng lúc Đới Duy Phàm
đang mở cốp sau xe, đặt hành lý của Tân Địch vào trong, Tân Địch thấy Tân Thần
đi cả đêm không về lại xuống từ xe Lộ Phi thì không tỏ ra ngạc nhiên mà lại có
vẻ vui sướng. Lộ Phi phải đi họp gấp nên chỉ chào họ rồi đi ngay.
Tân Thần tiến đến, cười tươi rói: "Hộ chiếu và
vé máy bay đặt ở ngăn sâu nhất trong túi, chứng minh nhân dân và vé máy bay đến
Bắc Kinh đặt ở ngăn ngoài. Đừng để chiếc túi ấy rời khỏi tầm mắt của chị nhé".
"Em lặp lại lời mẹ nói đúng là không sai tí
nào". Tân Địch bật cười to, do dự một lúc rồi thì thào. "Thần Tử, cho dù mẹ chị
nói gì thì cũng đừng quan tâm, được không?".
Tân Thần ngẩn người rồi cười, "Đừng lo lung
tung, bác gái sẽ không nói gì em đâu".
Dù sao cũng là mẹ mình nên Tân Địch cũng không
muốn nhắc đến chuyện đó, "Chị đi đây, em ngoan ngoãn ở đây, đừng có mà lặng lẽ
biến mất khi chị chưa về đấy".
"Không đâu. Chị chỉ đi xem tuần lễ thời trang
thôi mà. Tiền bồi thường chắc sẽ không phát nhanh thế đâu". Tân Thần ngáp một
cái, "Địch Tử lên xe đi. Đừng để muộn chuyến bay. Đi đường bình an nhé".
Nhìn theo chiếc xe của Đới Duy Phàm ra khỏi sân
nhà, Tân Thần lên nhà tắm rửa thay quần áo, sau đó mang đầy đủ hộ khẩu, chứng
minh nhân dân đến văn phòng công ty để làm thủ tục. Nhân viên ở đó nói với cô
rằng, đợi cô ký tên rồi thì đợi họ đến tiến hành kiểm tra và đánh giá thống
nhất về kết cấu ngôi nhà, trang trí, cơ sở vật chất phụ trợ, đồng thời cố gắng
gửi lại cô "sổ báo cáo đánh giá nhà đất" một cách nhanh nhất. Sau khi xác nhận
rồi mới có thể sắp xếp nhận tiền bồi thường. Thời gian cụ thể thì họ cũng không
nói rõ được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!