Chương 19: Ngày càng lún sâu

Anh đã bỏ lỡ c những bảy năm. Trong cuộc

đời cô đã xuất hiện những gì và mất đi những gì? Cô đã từng là khách qua đường

trong cuộc đời ai, và ai đã từng lưu lại dấu vết trong cuộc đời cô?

Phùng Dĩ An tiến đến cánh cửa mở rộng, nhưng lại thấy

một bóng người đang đứng thẳng tựa vào tay vịn cầu thang bên ngoài. Người ấy

đứng đó thản nhiên, hoàn toàn không quan tâm đến kẻ khác đang dò đoán xem mình

đã đứng đó bao lâu. Phùng Dĩ An ngừng lại để mắt quen với bóng tối bên ngoài,

chỉ thấy người đàn ông đó mặc một chiếc áo sơ mi kẻ sọc màu xám nhạt, vóc dáng

cao ráo, gương mặt đẹp trai có vẻ buồn bã, có thể nhìn ra đó không phải là

chàng trai phóng khoáng đẹp trai mà lần trước họ tình cờ gặp nhau ở quán bar.

Hai người đàn ông nhìn nhau, người đàn ông kia không

hề tránh né. Phùng Dĩ An hơi hiểu ra, quay đầu nhìn Tân Thần, "Tôi quá đề cao

bản thân rồi, cứ ngỡ em tắt máy trốn trong căn nhà trống trải kia chỉ để trốn

tránh tôi. Chúc em may mắn!" Anh ta vòng qua người đàn ông kia, bỏ đi một mạch.

Tân Thần bước ra ngoài, đến vị trí đối diện cổng,

nghiêng đầu nhìn Lộ Phi, cười, "Buổi sáng anh còn kéo em, em tưởng anh sẽ không

chịu nghe người khác nói chuyện chứ. Không phải là anh đã đến bao lâu, nghe

được những gì, nhưng hình như em cũng từng cảnh cáo anh, rằng nghe trộm thì

luôn phải nghe những điều khiến bản thân không được thoải mái".

Lộ Phi vào nhà: "Xin lỗi, anh chưa kịp bỏ đi".

Buổi chiều anh gọi điện cho Tân Thần. Máy cô đã tắt,

đến tối cũng không thấy về nhà Tân Địch. Anh không hề biết cô đi đâu, nên lái

xe đến địa chỉ cũ gần như theo bản năng. Bên này có vẻ còn hỗn loạn hơn trước

kia, thế nhưng ô cửa sổ tầng năm nhà cô lại có ánh sáng.

Anh tưởng mình đã có thể thở phào nhẹ nhõm, nhưng nhớ

đến cô bé luôn nhạy cảm kia, bây giờ đang tỏ rõ tư thế dao súng có kề ngay

trước mắt cũng không sợ mà đối mặt với tất cả, thế mà lại về ngôi nhà trống kia

để tự gặm nhấm tâm sự, trái tim anh cứ thấy nhói đau. Do dự một lúc, anh quyết

định lên xem thế nào, cho dù cô không hoan nghênh anh đến quấy rối, cũng không

thể để mặc cô một mình đau khổ được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!