Xử lý hết mọi thứ xung quanh một cách thờ
ơ hững hờ thì không khó, thế nhưng xử lý hồi ức và quá khứ thì chẳng bao giờ dễ
dàng. Cô gục đầu xuống gối, chỉ ao ước được ngã xuống ngủ một giấc thôi.
Lộ Phi nhìn Tân Thần vội vã vào nhà mà không ngoảnh
đầu lại lấy một lần, sau đó anh lên xe, nhìn đồng hồ rồi gọi điện thoại cho Kỷ
Nhược Lịch. Mãi một lúc sau Kỷ Nhược Lịch mới nghe máy.
"Nhược Lịch, ngủ chưa?".
cười khẽ, "Anh nghĩ em có ngủ nổi không?".
"Vậy xuống ngồi một chút. Anh đến đợi ở quán bar ở lầu
hai khách sạn của em.
Kỷ Nhược Lịch ở trong một khách sạn năm sao ven sông,
cả một mặt phía nam quán bar lầu hai được lắp cửa kính nhìn thẳng ra sông, có
thể nhìn xa ngút mắt. Lộ Phi đến rồi gọi một ly Whisky thêm đá, ngồi một mình
mãi, sau đó Kỷ Nhược Lịch mới xuống, cô mặc một chiếc áo màu xám và quần cùng
màu, mái tóc dài buông trên bờ vai. Lộ Phi đứng dậy kéo ghế cho cô ngồi, "Muốn
uống gì không?".
"Giống anh đi". Kỷ Nhược Lịch nói với vẻ hững hờ. Phục
vụ đưa rượu đến cô cũng không uống, chỉ lơ đãng nhìn ra con sông dài dưới màn
đêm qua cửa sổ.
Cô đã ở khách sạn này nhiều ngày rồi. Phòng giường
rộng ở tầng hai chỉ kéo màn cửa ra sẽ là cảnh sông tuyệt vời không gì bằng, thế
nhưng cô đã nhìn con sông vàng đục dưới ánh mặt trời mọc rồi lại lặn, trăng ẩn
rồi lại hiện, cô không có hứng thưởng thức tí nào. Cô cũng không thích đi lang
thang trong một thành phố huyên náo đến mức tạp nham này. Đa phần cô đều khoanh
tay đứng trước cửa sổ, hoang mang nhìn xa xăm, không biết mình đang chờ đợi
điều gì.
"Mùa hè mười năm trước, thành phố này gặp một trận lũ
trăm năm mới có một lần. Nước sông dâng đến độ cao đáng kinh ngạc, bộ đội được
điều đến tham gia chống lũ". Lộ Phi chỉ con đường đối diện ven sông, "Anh cũng
giống những người ở đây, đến xem kỳ quan mặt sông đã xấp xỉ mặt đường, lúc đó
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!