Lộ Phi từ từ buông lỏng nắm tay vẫn luôn
nắm chặt của mình. Anh không sợ Tân Thần cự tuyệt, chỉ là sau khi nghe Lâm Lạc
Thanh kể lại chuyện cũ, anh bỗng không biết phải đối diện với cô thế nào.
Tân Thần đi rồi, Bruce vốn cũng định đi nhưng cậu ta
là một trong những người nổi đình nổi đám nhất diễn đàn du lịch này, đã tham
gia ba năm, thỉnh thoảng post những tấm ảnh du lịch ở Mỹ lên, hôm nay bỗng dưng
xuất hiện nên đã làm dấy lên một cơn sốt không nhỏ. Mọi người kiên quyết không
buông tha cậu, cậu đành tạm biệt Tân Thần rồi cùng họ đi
Đến lúc tàn tiệc, Bruce về nhà. Cha mẹ cậu đã ly hôn
năm cậu mười lăm tuổi, sau đó cậu theo mẹ và em gái di dân sang Canada, nhưng
Lâm Dược Khánh bố cậu vẫn ở lại nước làm ăn, đã có nhà cửa ổn định. Cậu mở cửa,
phát hiện ra bố mình đang ngồi cùng một người đàn ông nho nhã cao quý trong
phòng khách.
"Lạc Thanh, giới thiệu với con, đây là Lộ Phi, hiện
nay đang hợp tác một dự án với công ty của chú con. Cậu ấy có việc muốn nói
chuyện với con, đã đợi lâu lắm rồi đấy".
Tên tiếng Trung của Bruce là Lâm Lạc Thanh, người nhà
cậu tất nhiên đã quen gọi bằng cái tên đó. Cậu bắt tay Lộ Phi, đồng thời nhướng
mày hỏi. "Chào anh. Tôi nghĩ chắc không phải anh tìm tôi để bàn chuyện làm ăn,
đúng không?".
Lộ Phi cười, "Tôi gọi cậu là Lạc Thanh, chắc cậu đồng
ý chứ. Nếu tiện thì chúng ta xuống quán cafe dưới lầu ngồi đi".
Nhà Lâm Lạc Thanh gần tòa soạn báo tối. Đối diện tòa
soạn báo có một quán cafe tên Lục Môn, bài trí nhã nhặn, tuy ở đoạn đường khá
vắng vẻ nhưng làm ăn vẫn tốt. Hai người ngồi đối diện, tự gọi cafe cho mình.
"Nói ra thì chúng ta cũng có quan hệ bà con xa. Lạc
Thanh, chú họ Tô Triết của cậu là em trai của Tô Kiệt, anh rể tôi, hơn nữa
chúng ta cũng chẳng phải là gặp lần đầu. Ba tháng trước tôi đi cùng Tô Triết
đến ký túc xá của cậu. Nếu nói xa hơn nữa thì, ba năm trước trong hôn lễ của Tô
Triết cử hành ở Thẩm Quyến, chắc chúng ta đã gặp nhau".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!