Tân Địch nhất thời thấy hơi lóa mắt. Cô
nghĩ, đây chính là sự lãng mạn trong truyền thuyết sao? Và do anh làm, quả
nhiên rất kích thích, có thể khiến trái tim già cỗi của mình trong tích tắc đập
mạnh như thiếu nữ hoài xuân.
Thứ sáu, Đới Duy Phàm lái xe đến dưới công ty Tân Địch
rất đúng giờ. Không tới năm phút sau, Tân Địch xuống đến nơi, khoác một chiếc
túi vải dù to tướng, ngồi lên chiếc Picasso của anh. Cô quyết định vẫn nên khai
thật với anh những người sẽ phải gặp trong bữa ăn hôm nay để anh khỏi phải giật
mình.
"Lát nữa bố mẹ tôi cũng ở đó".
Không ngoài dự đoán, Đới Duy Phàm rõ ràng giật bắn
mình. Tân Địch để ý hết mọi phản ứng của anh, nhìn anh cười có vẻ giễu cợt,
"Bình tĩnh bình tĩnh, không chỉ có hai người họ mà Lộ Phi và Tân Thần cũng có
mặt".
Đới Duy Phàm ảo não vì mình đã không giữ được bình
tính, đành khởi động xe, đồng thời cười mỉa mai chính mình, "Gọi anh đến ắt có
nguyên nhân chứ nhỉ".
"Chính xác, có điều nguyên nhân không phức tạp nghiêm
trọng như anh tưởng tượng đâu. Anh
chỉ cần cư xử đàng hoàng, lẽ phép lịch sự tham gia cuộc trò chuyện là được. Lỡ
như mẹ tôi hỏi quan hệ của tôi và anh, thì nói có thiện cảm với nhau là OK".
"Nếu anh tỏ ra không chỉ là có thiện cảm với em thì
sao?".
Tân Địch bĩu môi, "Đừng làm bậy. Gây phiền phức cho
tôi, tôi sẽ không cảm ơn anh đâu".
Họ bước vào gian phòng bao mà Lộ Phi đã đặt trước, ông
Tân Khai Minh, bà Lý Hinh và Lộ Phi đang ngồi trong đó rồi. Thấy Đới Duy Phàm,
ông Tân Khai Minh và bà Lý Hinh để tỏ ra ngạc nhiên. Tất nhiên vẻ ngoài cao to
đẹp trai của chàng trai ấy chỉ là nguyên nhân phụ. Tân Địch giới thiệu một cách
chu đáo: "Bố em, mẹ em, Lộ Phi – hai người đã gặp nhau rồi. Còn đây là Đới Duy
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!