Tân Địch không ngờ một người đàn ông ba
mươi tuổi khi nghe cô bảo hai mươi tám tuổi vẫn còn là gái trinh lại khiếp hãi
đến độ bỏ chạy cuống cuồng như thế.
Mà mấy phút trước đó, họ vẫn còn ôm rịt lấy nhau,
chếnh choáng say sau khi rời khỏi Lan Quế Phường để về khách sạn, quần áo kéo
kéo cởi cởi tuột xuống quá nửa. Anh cao lớn đẹp trai, cơ bắp có màu nâu đồng
khỏe mạnh, cô nhỏ bé trắng trẻo, trở thành sự đối lập kỳ diệu với anh.
Đêm ấy, cô ngỡ mình đã hạ quyết tâm, quyết tâm mượn
rượu để khỏi mất mặt, kết thúc cuộc đời gái trinh kéo dài đến mức không thể
hiểu nổi của mình. Hôn nhau đến khi người nóng lên, bàn tay anh du ngoạn trên
làn da cô, đầu lưỡi liếm nhẹ vành tai. Hồn phách cô bay bổng nhưng không thấy
phản cảm, cô nghĩ, tốt thôi, là anh vậy. Cô khẽ thở hổn hển: "Lần đầu của em,
anh nhẹ nhàng một chút".
Cảnh tượng tiếp đó lại quá kịch. Lãng tử nổi tiếng
giật bắn mình, dừng tay, nhìn cô vhiểu nổi, sau đó lắp ba lắp bắp: "Anh… anh
nghĩ anh vẫn chưa sẵn sàng, xin lỗi!".
Cô cũng nhìn gương mặt tuấn tú đó với vẻ ngạc nhiên,
đến khi anh đỏ mặt tía tai, vừa xốc lại quần áo, vừa cáo từ rồi chạy biến ra
khỏi cửa.
Tân Địch cài lại từng khuy áo sơ mi của mình, đến
trước cửa sổ, thản nhiên nhìn ánh đèn neon lấp lánh ngoài kia, cuối cùng gương
mặt nóng rực dần lạnh đi. Cô đi công tác đến tham dự tuần lễ thời trang Hồng
Kông, công tác phí không được thoải mái lắm. Khách sạn cô ở nằm trên một sườn
đồi, phòng chật hẹp, ngoài cửa sổ là thành phố sầm uất không ngủ, chẳng có
phong cảnh nào đẹp. Cô quyết định tắm rửa đi ngủ, mặc kệ có buồn ngủ hay không.
Di động reo vang, cô nhấc lên nghe.
"Xin lỗi, Tân Địch, lúc nãy anh quá đáng, anh phản ứng
hơi quá, anh…".
"Anh chết đi cho tôi, Đới Duy Phàm". Cô cúp máy, rồi
tắt luôn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!