20
Thúy Nương luống cuống, đôi mắt đầy cầu cứu quay sang nhìn tôi. Tôi liền bước lên giải vây cho cô ấy:
"Con dâu nhà dì mới về nhà được bao lâu đâu, chuyện đi làm thì tính sau đi. Cái tiệm của mày thì cũng sắp dẹp đến nơi rồi, kêu chị dâu qua làm, có trả nổi lương không đó?"
Tiểu Tĩnh bĩu môi, không phục:
"Ai nói vậy chứ! Chẳng qua là trước giờ con chưa gặp ai hợp gu như chị dâu thôi, lại còn đa tài thế nữa!"
"Chị dâu mà vào giới Hán phục là hot hit liền á! Con chỉ cần nhập thêm ít vải, nhờ chị dâu thiết kế cho vài mẫu độc quyền thôi, đảm bảo tiệm con nổi như cồn trong giới phục cổ!"
Tôi trợn trắng mắt:
"Thôi đi bà nội! Hôm nay dì dẫn chị dâu mày tới đây chỉ để thử cảm giác làm hoàng hậu quý phi gì đấy thôi! Mau lôi mấy món sưu tầm mà người xưa đội với mặc ra cho chị dâu mày thử đi, tính phí như khách bình thường là được!"
Tiểu Tĩnh ấm ức nói:
"Con nói bao nhiêu lần rồi, cái đó gọi là phượng quan hạ bội nha dì! Dì với má con chỉ biết gọi là nón với áo!"
Nói xong, nó mới đi vào phòng trong, trước tiên lấy ra một bộ y phục màu xanh biếc, viền áo được thêu hoa và đính ngọc trai lóng lánh, trông cực kỳ sang trọng.
Sau đó, nó lại ôm ra một cái hộp lớn, quay sang tôi, nói:
"Dì ơi, cái này là đồ con cất kỹ đó nha! Nếu không phải vì chị dâu vừa biết làm Hán phục vừa biết búi tóc, con tuyệt đối không mang ra đâu.
Đồ quý như này phải để người hiểu giá trị của nó dùng thì mới đáng, mới biết trân trọng."
Haizz… cái giọng điệu này… như thể tôi với má nó trước giờ chẳng biết quý gì vậy! Con bé chết tiệt này hồi xưa cứ đòi mua mấy món này là tôi phải ra mặt can má nó lại, còn cố gắng khuyên: "Thôi kệ nó, con nít thích thì cứ mua đi!"
Nhưng nhìn dáng vẻ của Thúy Nương lúc này thì đúng là khác tôi thiệt. Cô ấy cứ chậm rãi đi vòng quanh bộ y phục đó, tay thì muốn sờ mà không dám chạm vào, nâng niu quý trọng hết mức, khiến Tiểu Tĩnh cũng phấn khích, coi cô ấy như tri kỷ.
Nó chủ động đưa bộ đồ sang cho cô ấy:
"Chị dâu cứ thoải mái xem kỹ nha! Bộ này là vải dệt kim tuyến, váy là loại mô phỏng trang hoa, lớp trong là áo cổ tròn dệt hoa chìm. Tuy không bằng vải vân cẩm nhưng họa tiết vẫn đẹp lắm đó!"
Thúy Nương nghe xong thì xúc động sờ vào bộ đồ:
"Dệt kim tuyến sao? Đây là kỹ thuật chỉ dành cho phẩm vật cống nạp và quan lại quyền quý ngày xưa mà!"
Tiểu Tĩnh gật đầu:
"Đúng rồi! Ngày xưa mấy loại vải này chỉ dành cho giới quý tộc, giờ thì nhờ máy móc hiện đại mới mô phỏng lại được, giá cũng không còn quá cao nữa. Nào, để em giúp chị mặc thử, hôm nay chị cũng hóa thân làm quý tộc cổ đại một lần đi!"
Nó nói xong liền kéo Thúy Nương lại, tay chân lanh lẹ mặc đồ cho cô ấy luôn.
Niệm Nhi ở bên cạnh thì nhảy tưng tưng, miệng không ngừng reo lên:
"Mẹ đẹp quá trời luôn! Mẹ đẹp ghê á!"
Đợi đến khi Tiểu Tĩnh mở chiếc hộp ra, lấy ra một chiếc phượng quan to đùng, Thúy Nương càng thêm xúc động:
"Thứ này… sao có thể… đây là phượng quan, chỉ có hoàng hậu nương nương mới được đội, dân thường sao dám vượt lễ nghi thế này!"
Tiểu Tĩnh thì hứng khởi hơn nữa:
"Đúng đó! Đây chính là loại phượng quan mười hai rồng chín phượng mà hoàng hậu ngày xưa đội đó! Hồi xưa dân thường đừng nói là đội, đến nhìn cũng chẳng được! Nhưng giờ á, ai thích là được thử hết!"
"Chiếc mũ này là bản mô phỏng em đặt người làm riêng, tuy không đính đầy ngọc ngà châu báu nhưng cũng không tệ đâu, em tốn hơn năm triệu đó!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!