17
Những điều mà người ta cho là hiển nhiên, thì trong mắt Thúy Nương lại trở thành bằng chứng cho thấy tôi quá tốt với cô ấy.
Làm tôi cũng thấy ngại ngại, rõ ràng là… nhà tôi mới là bên lời nè: không sính lễ, không nhà thành phố, cưới vợ mà giống như… cưới ơn.
Sau khi lắp đặt xong hết mấy món điện gia dụng, tôi nghĩ tới chuyện Thúy Nương còn chưa rành mấy món này, thế là tôi ôm lấy cuốn hướng dẫn vừa học vừa dạy cho cô.
Tôi chỉ vào cái điều hòa cây mới mua, nói:
"Cái này để làm lạnh với sưởi luôn nha, không cần dùng lò sưởi hay quạt gió nữa!"
Thúy Nương với Niệm Nhi quay quanh cái điều hòa cả buổi, nhìn như đang nghiên cứu thánh vật.
"Nương, cái điều hòa này khác với cái treo trên tường mà phu quân từng chỉ cho con đó ạ!"
Tôi lại chỉ vào con robot lau nhà:
"Cái này có thể quét nhà, lau nhà luôn, nhưng mà mẹ cũng chưa hiểu lắm. Chờ Chí Dũng về, nó chỉ cho."
Hai mẹ con lại ngồi thụp xuống, sờ sờ nắn nắn cái robot một hồi.
Niệm Nhi còn ngẩng lên hỏi:
"Bà ơi, trong cái này có người nhỏ xíu nào chạy ra quét nhà không ạ?"
Tôi phì cười suýt sặc, rồi tiếp tục đưa cô ta đi giới thiệu máy nước nóng mới lắp, máy giặt, bồn cầu tự động…
Quan trọng nhất là, tôi phải dặn kỹ rằng — quần áo giặt bằng máy xong rồi, thì không cần đem ra đập bằng chày nữa!
Nói xong, Thúy Nương đỏ hết cả mặt.
Mà tôi phát hiện ra chuyện đó cũng là nhờ lần trước…
Hôm đó tôi không ra ngoài, mới phát hiện Thúy Nương lấy hết mùng mền, rèm cửa… cho vào máy giặt xong, lại ôm ra sân, đập bằng chày tiếp một lượt!
Nếu không thấy tận mắt, tôi còn tưởng cô ấy đang luyện võ công — cứ mỗi lần tôi đi qua là thấy cô hoặc đang bỏ đồ vào máy giặt, hoặc đang "bang bang bang" dộng chày như đuổi tà.
Nói gì thì nói, người xưa đúng là khỏe thiệt.
Nhìn thì yếu đuối, chứ Thúy Nương chặt củi, cuốc đất, giặt giũ, làm cái gì cũng thành thạo, khiến tôi đứng bên cạnh giống hệt một… bà chủ giàu có ăn chơi đích thực.
Vì đồ đạc nội thất vẫn chưa chuyển tới, tôi quyết định dắt Thúy Nương và Niệm Nhi đi chợ phiên trên thị trấn chơi một chuyến.
Nói ra thì hơi xấu hổ — ngoài mấy lần được Chí Dũng chở đi, thì hai mẹ con họ chỉ mới đi xa nhất là… tạp hóa đầu thôn.
Chợ hôm nay đông nghịt người, chen chúc tấp nập.
Tôi đeo cái gùi trên lưng, dẫn đầu, phía sau là Thúy Nương nắm chặt tay Niệm Nhi đi theo sát nút.
Tôi vừa đi mua đồ, vừa quay lại nhắc Thúy Nương "đi sát vào, đừng lạc nhé", thỉnh thoảng gặp người quen còn dừng lại tám chuyện vài câu.
Tôi cũng rôm rả giới thiệu Thúy Nương và Niệm Nhi với bà con, tiện mời vài người "hôm nào nhớ qua nhà ăn cỗ nhé!"
Còn Thúy Nương với Niệm Nhi thì… như hai nhân viên PR miễn phí, cười suốt buổi, gật đầu lia lịa.
Ngay lúc tôi đang đứng ở một sạp hàng, tập trung mặc cả mớ rau cải, thì đằng sau chợt vang lên tiếng con gái:
"Chị là ai vậy? Tôi không quen chị đâu nhé!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!