Chương 5: (Vô Đề)

14

Sau đó, tôi lại động viên Thúy Nương đàng hoàng:

"Gạo, bột, đường, dầu trong nhà có bao nhiêu thì dùng bấy nhiêu, đừng có tiếc! Thiếu gì thì cứ bảo mẹ, cứ mạnh dạn luyện lại hết mấy món con từng học được.

Biết đâu về sau còn có thể mở tiệm bán bánh ấy chứ!"

Từ sau khi cái nhìn của tôi với mẹ con Thúy Nương thay đổi, chuyện trang trí phòng tân hôn cũng được tôi đẩy lên làm ưu tiên.

Không thể vì tính cách người ta dễ chịu mà cứ để dở dang mãi như vậy được.

Tôi gọi Thúy Nương đến, bảo cô ta liệt kê những món đồ cần mua, thích phong cách gì thì nói luôn, để tôi biết đường mà chuẩn bị.

Thúy Nương thì ngẩn người ra, như thể không tin nổi:

"Nương, con không có của hồi môn, lại tái giá mang theo con, con không dám đòi hỏi gì hết. Chỉ cần mẹ con con có cơm ăn, có chỗ ở, có áo mặc là con mãn nguyện rồi!"

Tôi lắc đầu không đồng tình:

"Con không có của hồi môn, thì nhà mẹ cũng đâu có sính lễ gì.

Nuôi con với Niệm Nhi là chuyện của thằng Chí Dũng, không liên quan gì tới mẹ. Nó muốn thì được thôi.

Còn mẹ, chỉ phụ trách sắp xếp đồ đạc phòng cho ổn. Sau này hai người sống thế nào, mẹ không can thiệp.

Mà đã là phòng của con, thì cách sắp đặt cũng phải là do con quyết định!"

Lúc đó Thúy Nương mới vui vẻ hỏi:

"Nương, con có thể mượn cây bút lông trong thư phòng của cha không ạ? Con quen viết bằng thứ đó hơn."

Tôi bảo cô ta cứ tự nhiên, còn dặn đi dặn lại: muốn gì thì cứ nói, đừng có ngại.

Một lúc sau, Thúy Nương đưa cho tôi một tờ giấy — viết bằng chữ Hán phồn thể, nét bút ngay ngắn rõ ràng.

Tôi nhìn xong tờ giấy, sững người mất vài giây:

Ơ… không phải quê cô ta là vùng núi nghèo đó sao? Sao chữ viết còn đẹp hơn cả tôi?!

Thúy Nương thấy tôi cứ nhìn chằm chằm, vội vàng giải thích:

"Con học chữ từ cha con dạy. Người là một tú tài, là người đọc sách, rất nghiêm khắc dạy con từ nhỏ ạ."

Tôi gật đầu: ra là vậy.

Đến khi đọc kỹ danh sách, tôi càng đọc càng thấy mơ hồ:

Là do tôi thiếu hiểu biết, hay quê Thúy Nương quá… hoài cổ đây?!

Danh sách ghi:

"Một giường có khung, hai đôn thêu, một tủ tròn góc."

Chữ viết là phồn thể nhưng tôi vẫn nhận ra, chỉ là…

Những món này… là đồ gì vậy?!

Giường có khung thì tôi còn mường tượng được — ngày xưa mấy nhà có người già còn dùng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!