09
Hôm sau, tôi còn cố tình dậy sớm, tranh thủ dặn Thúy Nương trước khi cô ta làm bữa sáng:
"Nấu cháo thì cho nhiều gạo chút! Trứng gà là ai cũng phải có một quả! Dinh dưỡng cơ bản là phải đủ!
Gạo, mì, dầu ăn trong nhà – cần xài thì cứ xài, đừng có tiết kiệm quá mà khổ thân cả nhà!"
Thúy Nương nghe xong mặt mày sáng rỡ, gật đầu liên tục như gà mổ thóc.
Tôi vừa nói vừa dẫn cô ta vào bếp, vừa chỉ mấy ngăn tủ, vừa cùng nhau chuẩn bị bữa sáng.
Đang nấu thì Thúy Nương nhỏ nhẹ hỏi:
"Nương… hai hôm nữa là sinh nhật của Niệm Nhi, con có thể nấu cho con bé một bát mì trắng không ạ?"
Tôi cau mày nói luôn:
"Cô không thể cho con bé thêm cái trứng luộc, vài lát xúc xích, ít rau xanh vào được à? Làm cho ra hồn đi chứ!"
Thúy Nương nghe vậy cười tươi như hoa, vội vàng nhét thêm một khúc củi vào bếp.
Tôi nhìn đống củi đã chẻ sẵn chất đầy dưới chân cô ta, do dự một hồi, cuối cùng vẫn phải lên tiếng:
"Thúy Nương này, nhà mình không cần ngày nào cũng nấu bằng bếp củi đâu. Có nồi cơm điện, bếp từ dùng cho tiện. Đến mấy dịp quan trọng thì dùng bếp củi cũng được."
Cô ta ngày nào cũng chẻ củi, nhìn mà tôi hết hồn, không hiểu sao cái dáng người nhỏ thó ấy lại có thể đập củi mạnh mẽ như vậy được!
Kết quả, Thúy Nương bảo không biết xài đồ điện trong bếp.
Tôi thở dài thêm một tiếng nữa, rồi bắt đầu dạy cô ta cách sử dụng các thiết bị.
Không biết nhà cô ta có điện chưa nữa, hay là có mà không dám dùng, đúng là tội.
Đến ngày sinh nhật của Niệm Nhi, Thúy Nương từ sáng sớm đã dậy nấu mì cho con bé, làm đúng lời tôi dặn: trứng luộc, xúc xích, rau xanh đủ cả.
Con bé Niệm Nhi ôm tô mì, vừa đi quanh sân vừa nhìn ngắm, mãi vẫn chưa chịu ăn.
Làm Thúy Nương vừa sốt ruột vừa buồn cười.
Tôi thấy vậy liền mang ra một chiếc khóa bạc tôi chuẩn bị sẵn cho con bé, là loại khóa trường mệnh hình ý như ý, tuy không đắt nhưng có ý nghĩa, coi như tôi không làm mất mặt con trai mình.
Còn khóa vàng? Khỏi. Đợi tôi có cháu nội thật sự rồi tính!
Niệm Nhi nhận lấy khóa bạc, hai tay nâng niu, mắt lấp lánh như sao, ngón tay nhỏ xíu nhẹ nhàng v**t v* rồi ngẩng đầu lên nhìn mẹ nó với vẻ hạnh phúc rạng ngời.
Tôi cũng nhìn theo ánh mắt con bé.
Thấy Thúy Nương lại… lại… LẠI KHÓC NỮA RỒI!!
Trời ơi, cái con dâu này có bao giờ ngưng khóc không vậy trời?!
Lần này, tôi nhịn không nổi nữa, lên tiếng hỏi:
"Rồi rồi, lại khóc nữa, khóc cái gì vậy?"
Không ngờ Thúy Nương vừa khóc vừa nói:
"Từ khi Niệm Nhi chào đời, ông bà nội không thương nó, cha ruột nó thì coi như không tồn tại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!