Sau đó, cô ta dùng khăn lau qua cái chảo, rồi… đổ rau vào, thêm nước, thêm muối, đun lên, xong!
Thế là xong một món.
Tôi đứng đó há hốc mồm, không nói nổi một câu!
Thời tôi sống khổ cũng không đến mức xài dầu tiết kiệm như vậy! Ít ra cũng phải nhiều hơn một giọt chứ?!
Thúy Nương thấy tôi đứng yên như tượng thì rụt rè lên tiếng:
"Nương, con… con có phải bỏ hơi nhiều dầu không ạ…?"
Tôi phẩy tay:
"Nhiều đâu mà nhiều! Cô cho dầu như kiểu đem trứng đập vào sông rồi gọi đó là canh trứng vậy! Không nhiều đâu, mà là… gần như không có luôn ấy!"
Thúy Nương lúng túng:
"Ở nhà con… toàn nấu kiểu này thôi ạ!"
Lúc này tôi mới nhớ ra con trai có nói quê Thúy Nương nghèo lắm, chắc thật sự thiếu thốn, nên cả người lớn lẫn con nít đều ăn uống kham khổ như vậy.
Chẳng lẽ tôi trách nhầm cô ta thật?
Thôi kệ, chuyện khác tính sau. Vì cái dạ dày đáng thương của tôi, tự tôi ra tay vậy.
Tôi cầm lấy cái vá từ tay Thúy Nương, nói:
"Cô nhìn kỹ nhé, sau này nhà mình xào rau là phải làm như thế này! Không cần nhiều dầu, nhưng không thể chỉ lau qua cái chảo mà gọi là nêm dầu được!"
Sau đó, tôi tự tay xào lại hết đám rau.
Cả nhà ngập trong mùi thơm ngào ngạt.
Con bé Niệm Nhi vừa ngửi thấy mùi liền nhảy cẫng lên:
"Thơm quá thơm quá! Còn thơm hơn cả tiệc của nhà họ Từ nữa cơ!"
Thúy Nương hoảng hốt bịt miệng con bé:
"Suỵt, nhỏ tiếng thôi con, đừng làm phiền nương!"
Tôi thì cười xòa:
"Không sao đâu, trẻ con nghịch tí là bình thường!"
Vì Thúy Nương không giỏi nấu ăn, nên tôi quyết định giao cho cô ta việc giặt đồ.
Tôi ôm một đống quần áo bẩn đưa cho cô ta, dặn đem đi giặt hết.
Cô ta vội vàng gật đầu, hứa lần này nhất định sẽ giặt sạch từng món một.
Trước khi quay đi, tôi còn cố ý hỏi lại:
"Cô biết dùng máy giặt chứ?"
"Dạ biết ạ! Phu quân từng dạy con rồi!"
Tôi suýt nổi da gà. Phu quân?! Trời ơi, hai vợ chồng này… tình cảm ngọt như phim ngôn tình luôn!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!