01.
Con trai tôi cưới vợ chớp nhoáng.
Cô con dâu tên là Vương Thúy Nương, đã từng một đời chồng và có một đứa con gái gần 4 tuổi.
Nghe con trai tôi nói, quê Thúy Nương ở vùng sâu vùng xa, phong tục tập quán còn khá lạc hậu, bảo tôi sau này cố gắng bao dung cho cô ấy nhiều hơn.
Tôi ngoài mặt gật đầu đồng ý, nhưng trong lòng thì vô cùng bất mãn với chuyện hai đứa tự ý lén cưới nhau mà không nói một lời.
Con trai tôi tuy điều kiện không phải xuất sắc gì cho cam, nhưng sao lại cưới một người ly hôn lại còn có con riêng?
Rõ ràng trước đó tôi đã giới thiệu cho nó bao nhiêu mối tốt, nó lại không ưng ai, rồi lẳng lặng đưa về một cô vợ và một đứa con riêng như thế này.
Tôi tức đến mấy ngày không nuốt nổi cơm. Phải đến khi người nhà khuyên can mãi, tôi mới chấp nhận thực tại.
Hôm nay là lần đầu tiên con trai tôi dẫn Thúy Nương về nhà.
Để xả cơn tức trong lòng, tôi cố tình không dọn dẹp gì cả, cũng chẳng chuẩn bị tiếp đãi gì.
Về phần bữa ăn, tôi bực mình nên chỉ nấu đại vài món qua loa, thêm vài đĩa đồ nguội mua ngoài chợ, coi như là đãi khách.
Đợi mọi thứ bày biện xong xuôi, cổng sân mở ra.
Con trai tôi mặt mày hớn hở, tay xách theo một đống túi to túi nhỏ đi vào.
Sau lưng nó là một cô gái trông khoảng hai mươi mấy tuổi, mặc váy dài, tóc dài buông xõa, lông mày thanh tú, ngũ quan dễ nhìn, công bằng mà nói thì quả thật khá xinh.
Cô ấy dắt theo một bé gái nhỏ xíu, cột hai chùm tóc, mềm mại đáng yêu.
Chỉ là cả hai mẹ con đều lộ vẻ hoang mang lo lắng, tay bấu chặt lấy tay con trai tôi, dáng vẻ như thể sắp bị ai bắt nạt tới nơi.
Vừa thấy tôi, con trai đã vội lao tới ôm lấy tôi:
"Mẹ, con về rồi đây!"
Tôi trong lòng hơi mềm một chút, đúng là con trai vẫn thân thiết với mẹ nhất.
"Mẹ nhìn xem, đây là vợ con – Thúy Nương! Có đẹp không ạ?
Còn đây là con gái con Niệm Nhi! Cưng lắm luôn á!"
Tôi chỉ hừ lạnh một tiếng trong bụng: Nghịch tử!
Ông nhà tôi thấy vậy mới lên tiếng mời tất cả vào bàn ăn.
Tôi nhìn Thúy Nương cùng con bé, mặt vẫn lạnh tanh, chỉ gật đầu lấy lệ, nhưng trong lòng vẫn dồn hết sự khó chịu lên người họ.
Khi tất cả đã ngồi vào bàn, con trai tôi nhìn mấy đĩa đồ nguội, mặt có hơi không hài lòng, ánh mắt trách móc nhìn tôi, nhưng vẫn không nói gì.
Tôi bị ánh mắt đó nhìn đến chột dạ, vội cúi đầu ăn cơm.
Ăn được một lúc, tôi hỏi chuyện tổ chức tiệc cưới ở quê.
Con trai tôi nói mai phải tiếp tục chạy xe, đợi hết mùa bận sẽ bàn chuyện tổ chức sau.
Tôi gật đầu tỏ ý hiểu, rồi quay sang hỏi Thúy Nương:
"Thúy Nương này, bên chỗ con thì sính lễ cưới xin thế nào vậy?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!