Thượng đế đóng một cánh cửa của bạn, thì cũng sẽ mở một cửa sổ cho bạn. Thiếu niên vốn sinh ra đã mù, nhưng lỗ tai và mũi thì nhạy bén hơn người thường, có thể nghe được tiếng động rất nhỏ mà người thường không nghe được, cũng có thể ngửi được mùi rất nhẹ. Lúc còn sống, cậu nhờ vào tiếng bước chân và mùi để phân biệt người.
Thiếu niên ngồi xổm ở góc tường, "vểnh" tai lên nghe xung quanh, sợ bỏ lỡ Vương Xuyên. Nói thì vậy, nhưng trừ khi quỷ cố ý làm ra tiếng động, thì sẽ không tồn tại tiếng bước chân, dưới tình huống bình thường hồn thể cũng chẳng có mùi gì, nhưng càng là thứ không mùi, thì càng dễ bị lây mùi của đồ mình tiếp xúc.
Thiếu niên sau khi chết vẫn không nhìn thấy gì, nhưng cậu có thể "nghe" được tiếng bước chân của quỷ, còn có thể phân biệt mùi của quỷ.
Quanh năm sống trong bóng tối được người nhà chăm sóc, thiếu niên luôn trải qua một cuộc sống chậm rãi bình đạm, cậu có tính kiên nhẫn, ngồi xổm trong góc một hai tiếng cũng không sốt ruột. Cậu rất cố gắng chú ý tiếng động xung quanh, bỗng, cậu nghe thấy tiếng chó tru thê lương.
Đa Đa! Là tiếng của Đa Đa!
Thiếu niên lòng nóng như lửa đốt, loạng choạng chạy theo hướng vọng tiếng đến, rất nhanh lại nghe thấy tiếng chó sủa điên cuồng.
Có người đang ức hiếp Đa Đa!
Thiếu niên cùng chú chó đó đã sống với nhau gần mười năm, người ngoài chỉ nghe thấy đó là tiếng chó sủa thôi, nhưng cậu lại nghe hiểu điều mà Đa Đa muốn "nói" trong tiếng kêu đó.
Tiếng của Đa Đa nghe rất hung dữ, nhưng thực ra vô cùng sợ hãi, thiếu niên căng thẳng, hận không thể ngay lập tức bay đến bên cạnh Đa Đa. Chấp niệm quá mãnh liệt khiến hồn thể thiếu niên lóe lên, chớp mắt, thiếu niên như là luyện thành thần công "Súc địa thành thốn", cậu chạy một bước thì lại xuất hiện ở nơi cách đó mười bước, chỉ mấy giây sau, đã gần ngay nơi phát ra tiếng động.
Bóng lóe lên, thiếu niên giang hai tay chắn trước mặt khuyển quỷ, run run cố tỏ vẻ hung hăng nói: "Anh, các anh không được bắt nạt Đa Đa!".
Thiếu niên quỷ đột nhiên xuất hiện cắt ngang công kích của Đông Sinh, khác với những lệ quỷ khác, khí của thiếu niên mỏng manh, quanh thân gần như không có oán khí. Quỷ không có oán khí rất khó ngưng lại dương gian, nhưng thiếu niên kia lại làm được.
Khuyển quỷ với hồn thể cực lớn bằng nửa căn phòng sau khi thấy thiếu niên liền dừng tấn công, hồn thể như khinh khí cầu bị chọc thủng, xẹp xuống chỉ còn cao năm sáu chục cm.
Chó lớn đen thui sốt ruột gâu gâu hai tiếng, cắn "ống quần" thiếu niên kéo ra sau, thiếu niên dường như không nhận thấy nguy hiểm, ngược lại tìm được chó lớn cậu vô cùng vui mừng, "Đa Đa đừng sợ, anh không để ai bắt nạt em đâu!".
Thiếu niên xoa đầu chó lớn, như là tìm được dũng khí, dõng dạc nói: "Tôi là quỷ, tôi không sợ các anh, các anh bắt nạt Đa Đa, tôi sẽ, ừm, sẽ bắt nạt các anh!". Nói xong còn làm một, ừm, mặt quỷ có thể nói là non nớt đáng yêu.
Đa Đa muốn khóc, anh sao vẫn ngốc vậy chứ, đại ma vương mà nó còn không đánh được thì sao anh ấy đánh thắng được?
Đa Đa trừng mắt hung ác nhìn Đông Sinh, làm thế chó dữ bảo vệ chủ, nhe răng trợn mắt chắn trước mặt thiếu niên, cứ như chỉ cần Đông Sinh làm gì thì nó sẽ xông lên liều mạng.
Đông Sinh nhìn khuyển quỷ, lại nhìn đôi mắt vô hồn của thiếu niên, hai con quỷ này rõ ràng đã sợ đến run người, vậy mà vẫn liều mạng bảo vệ nhau. Đông Sinh triệt phù chú đã vẽ một nửa, lạnh lùng hỏi: "Cậu là ai?".
Thiếu niên ngây người, ngây ngốc hỏi: "Anh nghe thấy tôi nói hả? Anh là người hay là quỷ vậy?".
Đông Sinh cau mày nói: "Người. Cậu còn chưa trả lời câu hỏi của tôi".
Có lẽ thiếu niên nghĩ quỷ lợi hại hơn người, nên không còn sợ như lúc nãy nữa, tiến lên mấy bước ngồi xổm trên sàn, dịu dàng gãi cằm khuyển quỷ, "Tôi là Tạ Phi, người nhà gọi tôi là Phi Phi. Không đúng, sao tôi phải nói tên cho anh biết chứ? Đa Đa ngoan như vậy, sao anh lại muốn bắt nạt nó?".
"Ngoan? Cậu có biết chó của cậu hiện giờ đang làm gì không?". Đông Sinh lạnh lùng nói.
"Làm gì?". Tạ Phi không tin Đa Đa sẽ làm chuyện xấu, nhưng hiện giờ Đa Đa cúi đầu, lỗ tai rủ xuống, đuôi cụp lại, y hệt như lúc nó ăn vụng bị phát hiện vậy.
Cậu nghĩ, không phải Đa Đa trộm đồ ăn của người khác đấy chứ? Dù trộm ăn thì cũng không thể bắt nạt như vậy được, cùng lắm thì để cậu bồi thường giùm Đa Đa. Tạ Phi ôm cổ Đa Đa, nhẩm tính tiền tiết kiệm mà mình có, đếm đếm, chắc là đủ rồi.
Khuyển quỷ cầu xin nhìn Đông Sinh, hiển nhiên là nó không muốn cho Tạ Phi biết chuyện nó làm.
Đông Sinh không định giấu giếm giùm nó: "Giết người, nó giết rất nhiều người". Thực ra Đông Sinh cũng không biết khuyển quỷ đã giết bao nhiêu người, nhưng sát khí của nó rất nặng, hồn thể đầy mùi máu tươi và tử khí, người chết trong tay nó chắc hẳn cũng không ít.
"Nói bậy, Đa Đa rất ngoan, nó sẽ không giết người!". Tạ Phi không tin. Trong lòng Tạ Phi, Đa Đa như người nhà của cậu. Lúc cậu mới bốn năm tuổi thì Đa Đa đã ở bên cạnh rồi. Lúc đó nó tròn tròn nho nhỏ, béo núc ních, tham ăn lại hay làm nũng, thường xuyên lén lút giấu ba mẹ đòi đồ ăn từ chỗ cậu. Lúc đó cậu không biết gì, lén đưa đồ ăn vặt của mình cho Đa Đa ăn, hại Đa Đa bị bệnh suýt chết, lần đó cậu vô cùng đau lòng.
May mà sau đó Đa Đa đã khỏe lại, từ đó về sau cậu không dám cho Đa Đa ăn bậy bạ nữa. Lúc Đa Đa được ba tháng đã bị ba mẹ mang đến bệnh viện thú cưng của cô để huấn luyện, sau khi trải qua huấn luyện chuyên nghiệp, Đa Đa "hiểu chuyện" hơn, cũng nghe hiểu cậu nói gì. Chờ đến khi Đa Đa lớn lên thành một chú chó lớn uy phong, thì nó cũng trở thành chó dẫn đường đầy tài năng.
Vào mỗi tối, khi ba mẹ tan làm về nhà, ăn xong bữa tối, cậu có thể dắt Đa Đa, đi cùng ba hoặc mẹ tản bộ trong tiểu khu.
Khi cậu được mười tuổi, ba mẹ đã đồng ý để Đa Đa dẫn cậu đi bộ trong tiểu khu, cậu còn lén bảo Đa Đa dẫn cậu đến công viên gần đó để chơi nữa!
Đa Đa rất lanh lợi, bọn họ đi chơi công viên nhiều lần mới bị ba mẹ phát hiện, lúc ba mẹ mắng cậu, Đa Đa còn cầu xin giúp cậu nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!