Nghe thấy tiếng gõ cửa, hiếm khi Đông Sinh chịu khó chủ động đi mở cửa trước khi Lương Kiện đứng lên, người đứng ở cửa chính là Trịnh Quân Diệu. Thấy túi lớn túi nhỏ trong tay Trịnh Quân Diệu và Andre, khóe miệng Đông Sinh nhếch lên, mắt sáng rực, mặt sáng ngời, lúm đồng điếu cũng hiện rõ.
Băng tan tuyết chảy, xuân về hoa nở, không gì ngoài như vậy.
Trong chớp mắt, thanh máu của đồng chí lão Trịnh tụt về không, bịch bịch bịch bịch, tim như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực. Lúc này, một bàn tay thon dài trắng nõn duỗi đến, tim Trịnh Quân Diệu lại đập nhanh hơn, bỗng, trên tay anh trống rỗng, túi to trong tay đã bị bàn tay kia lấy đi mất rồi.
"Đông tể, Đông tể, mau đặt ở đây đặt ở đây, có món gì vậy?". Lương Kiện quét hết đống đồ linh tinh trên bàn lên ghế sô pha.
Thấy Đông tể chẳng thèm quay đầu lại, Trịnh Quân Diệu khó được dịp đen mặt, quay đầu lấy túi trong tay Andre, lạnh lùng nói: "Anh tự tìm chỗ ăn tối đi, có việc tôi sẽ gọi".
Andre: Boss, tôi cũng muốn ăn đồ của quán Mai thị mà!
Khát vọng lồ lộ của Andre, đổi lại được tiếng sập cửa vô tình. Andre sờ mũi, đẩy gọng kính râm, vô cùng khí thế rời đi.
"Tài sản riêng" của Lương Kiện đều nằm trong tay Trịnh Quân Diệu, chỉ trong hai tháng ngắn ngủi đã tăng lên gấp đôi. Tập đoàn Lương thị lập nghiệp nhờ buôn bán với nước ngoài và các mối quan hệ với họ hàng, bạn bè ở nước ngoài. Nhà họ Lương vốn là một gia tộc lớn, vào cuối đời nhà Thanh, thời ông cố Lương Kiện, ông cố Lương Kiện và em trai ông chia làm hai nhánh, một nhánh ở lại nước kinh doanh, nhánh khác ra nước ngoài phát triển.
Mấy chục năm sau, tình hình trong nước rung chuyển dữ dội, đời sau hai chi Lương thị từng cắt đứt qua lại một lần.
Ông cố Lương Kiện là nhà tư sản nổi tiếng trong nước, vẫn luôn ủng hộ Cách mạng, sau không biết được ai khuyên mà kiên quyết bỏ qua mọi lời phản đối, ủng hộ hết tài sản cho Quân Cách mạng, còn được một chức vị không cao không thấp trong đó. Ông cố Lương Kiện rất giỏi, lập được không ít công lao, chức vị cũng ngày càng cao.
Sau khi đất nước xây dựng, vì một loạt biến cố thời cuộc mà ông cố Lương Kiện cũng bị đổ không ít tội, cũng gắng được đến lúc sửa lại án sai. Ông cố đã lớn tuổi nên chọn về hưu tránh tranh đấu phe phái, yên tâm dưỡng lão. Ông nội Lương Kiện là sinh viên mà thời đại đó ít ai được, nhưng cũng vì ảnh hưởng của cha và thời cuộc mà chịu không ít khổ. Qua mười năm, sau khi án sai được sửa lại, ông nội Lương Kiện liền đi theo con đường chính trị, được một chức quan không lớn không nhỏ ở Bắc Kinh.
Dựa vào các mối quan hệ và sức ảnh hưởng của cha mình trong giới, cùng với năng lực của chính bản thân mình, nên tốc độ thăng chức cũng không chậm.
Cha Lương Kiện sinh ra ở thời kỳ mười năm hỗn loạn kia, ác mộng lúc còn bé khiến ông bỏ suy nghĩ đi theo con đường chính trị. Khi quan hệ ngoại giao được thiết lập, cải cách mở cửa, ông nội Lương Kiện cũng liên lạc lại được với chi khác ở nước ngoài.
Cha Lương Kiện học hành bình thường, không muốn làm quan, một lòng một dạ muốn làm ăn kiếm tiền. Tổ tiên nhà họ Lương vốn là nhà tư sản, rất khôn khéo trong việc kinh doanh, cha Lương Kiện dựa vào thân phận con cháu cán bộ cấp cao, cùng quan hệ họ hàng, bạn bè ở nước ngoài, trở thành một trong những người ăn cua đầu tiên (*), dùng thủ đoạn để tích lũy vốn liếng cho mình.
(*) Ý chỉ những người làm việc gì đó đầu tiên.
Sau đó, cha Lương Kiện dần tham gia vào nhiều lĩnh vực, từ từ hình thành nên tập đoàn Lương thị như hiện giờ.
Tập đoàn Lương thị vẫn chủ yếu làm ăn với nước ngoài, vậy cho nên rất nhiều người trong giới thượng lưu không biết rõ về tình hình Trịnh Quân Diệu ở nước ngoài, còn Lương Kiện lại biết không ít chuyện của anh.
Tập đoàn Lương thị bắt đầu từ ba Lương Kiện, thời gian phát triển không phải là dài, không thể so sánh với hào môn trăm tỷ như Trịnh thị, nhưng chi kia của Lương thị ở nước ngoài lại không hề nhỏ, chỉ là luôn kín đáo không phô trương, chứ thực ra cũng là tập đoàn tài chính lớn, có sự ảnh hưởng với hai giới hắc bạch.
Lần đầu tiên Lương Kiện nghe đến tên Trịnh Quân Diệu, chính là từ một người chú họ trong tộc. Vô tình cậu ta nghe được ba nói chuyện điện thoại với chú họ, chú ấy đã nhờ ba cậu ta điều tra lai lịch của Trịnh Quân Diệu. Sau đó, Lương Kiện lại được nghe về một vài chuyện của Trịnh Quân Diệu lúc ở nước ngoài.
Kiểu người làm gì cũng giỏi, ngay cả chú họ cũng muốn làm quen này, không ít lần Lương Kiện nghĩ người nọ phải có ba đầu sáu tay. Sau mấy lần tiếp xúc ngắn ngủi kia, Lương Kiện lại càng thêm sùng bái Trịnh Quân Diệu.
Mà hiện giờ, nhìn Trịnh Quân Diệu kiên nhẫn gắp hết xương cá bỏ cá vào bát Đông tể, cái cảm giác quái dị, như là ngửi được mùi dấm chua này là gì nhỉ?
Nhìn Đông tể có vẻ đã rất quen chuyện này, Lương Kiện cứ cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng đồng thời lại thấy đắc ý
--- lão Trịnh có lợi hại thì sao, còn không phải chỉ là người gắp xương cá cho người anh em của mình sao!
Lợi hại nhất vẫn là Đông tể của chúng ta!
Tình huống nhà Dư Đồng phức tạp, nhìn cậu ta tùy tiện nhưng thực ra rất cẩn thận. Nhìn Trịnh Quân Diệu ân cần gắp đồ ăn cho Đông tể, cậu ta cứ cảm giác như thấy bọn buôn người lấy kẹo dụ trẻ con.
Đông Sinh đơn thuần, không thể để bị Trịnh Quân Diệu lừa được, đợi lát nữa phải nhắc nhở Đông Sinh.
Nếu Trịnh Quân Diệu mà biết Dư Đồng nghĩ vậy thì chắc chắn sẽ ném hộp cơm ngay mặt cậu ta, bát tự còn chưa coi mà cậu ta đã cản rồi, gà mẹ quá ha?
Hôm nay đồng chí lão Trịnh đã định trước là không thoát khỏi oán niệm, vốn anh định đút no cho Đông tể rồi dẫn về nhà, sách tranh tối qua còn chưa xem hết nữa, đêm nay xem tiếp vậy.
Ai ngờ Đông tể ăn no lười nhác tựa vào sô pha nói, "Đêm nay tôi ở lại bệnh viện với Dư Đồng và Lương Kiện, anh về trước đi".
Trịnh Quân Diệu:...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!