Chương 80: Khuyển quỷ

Dư Đồng bị tiếng gào đánh thức, cậu mơ màng kéo màn ra thì thấy Lương Kiện và Vương Xuyên đang đánh nhau.

"Nửa đêm mà hai cậu làm gì vậy?". Dư Đồng không biết đã có chuyện gì, thấy hai người đánh nhau mãi không chịu dừng, liền vội xuống giường can ngăn.

Bình thường Lương Kiện chỉ hay dùng miệng, nhát gan sợ phiền phức, nên đừng nhìn to con nhưng từ nhỏ đến lớn cũng chẳng đánh nhau được mấy lần. Nhưng có cái gọi là con thỏ nóng nảy cũng cắn người, chọc Lương Kiện tức, thì cậu ta sẽ liền mạng luôn.

Lương Kiện vừa béo lại lười rèn luyện, nên dù hình thể cao to hơn Vương Xuyên, lại liều mạng để đánh thì cũng chẳng chiếm ưu thế được, hai người xem như ngang sức. Chuyện đêm nay đã kích động cảm xúc của Vương Xuyên, gã không chú ý thấy Dư Đồng đã tỉnh, một đấm của Lương Kiện lên bụng làm gã đau ứa mồ hôi lạnh, mắt đỏ lên, thoáng thấy dao gọt hoa quả trên bàn Lương Kiện, Vương Xuyên cầm dao không chút do dự đâm thẳng về phía Lương Kiện.

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Dư Đồng túm được lưỡi dao. Hồi cấp 1 cấp 2 Dư Đồng có tập taekwondo, lúc lên cấp 3 vì chương trình học quá nặng mới ngừng tập, lúc không có việc gì cậu cũng luyện vài đường quyền, hơn nữa cậu còn là thành viên đội bóng rổ của trường, vận động quanh năm. Khác với Lương Kiện một thân đầy mỡ, Dư Đồng khá rắn chắc.

Sức Vương Xuyên mạnh hơn Dư Đồng nghĩ, sau khi thấy máu lại có biểu hiện hưng phấn khác lạ, gã dùng sức muốn rút dao từ lòng bàn tay Dư Đồng ra. Dư Đồng nén cơn đau nắm chặt lưỡi dao, đá mạnh về hạ bộ của Vương Xuyên, Vương Xuyên gào lên thảm thiết, ôm nơi quan trọng giữa hai chân lăn lộn trên đất.

Dư Đồng ném dao xuống, máu thịt lồ lộ nơi lòng bàn tay, máu không ngừng trào ra, miệng vết thương sâu đến độ thấy cả xương.

Lương Kiện ngơ ra hai giây, rồi gào lên: "Giết người, giết người rồi!".

Lúc này đang là ba giờ sáng, ngoại trừ vài người đang chiến đấu suốt đêm, thì hầu như đều đã ngủ say. Trời tối yên ắng, tiếng gào của Lương Kiện như vang vọng cả tòa nhà. Mấy năm này cũng đã xảy ra mấy vụ giết người trong các trường đại học, vừa nghe thấy giết người, đám thức đêm vội vàng chạy đến, những người bị đánh thức cũng dùng tốc độ nhanh nhất chạy sang.

Chỉ một chốc sau, phòng của đám Lương Kiện đã bị vây chật kín.

Bạn học cùng tầng chạy đến nhanh nhất, tầng này chủ yếu là sinh viên năm nhất ngành quản trị, Lương Kiện Dư Đồng vừa tốt bụng lại trượng nghĩa, nên có quan hệ rất tốt với các bạn cùng lớp cùng ngành, mọi người rảnh rỗi thì thường đi chơi liên hoan với nhau. Thấy Dư Đồng bị thương nặng như vậy, liền vội hỏi Lương Kiện đã xảy ra chuyện gì.

Lương Kiện bị dọa sợ, cậu không ngờ Vương Xuyên lại dùng dao, nếu không phải Nhị Đồng chắn giúp, vậy hiện giờ ngã trên đất chỉ có cậu thôi, còn không biết là sẽ thế nào.

"Là nó, là nó muốn giết tôi!". Lương Kiện nghĩ mà sợ, kêu lên một câu như vậy.

Lời của Lương Kiện cũng không phải là vu oan cho Vương Xuyên, lúc nãy Vương Xuyên đẩy cậu về phía quỷ vật kia, nếu không phải bùa hộ mệnh mà Đông Sinh cho cậu bùng cháy, đuổi quỷ vật đi, thì không chừng hiện giờ đã là một tên béo chết cứng rồi.

Cả đêm liên tiếp ra tay tàn độc hai lần, Lương Kiện tự hỏi dù mình không thích Vương Xuyên, nhưng đã từng đắc tội gì với gã chưa?

Món nợ này, cậu phải tính kỹ với Vương Xuyên!

Lương Kiện luôn nói Vương Xuyên muốn giết mình, Dư Đồng bị thương nặng, Vương Xuyên cũng bị thương không nhẹ, một đá của Dư Đồng vào nơi con cháu khiến Vương Xuyên bây giờ vẫn nằm trên đất gào thét kêu đau.

Tiếc là nhiều người như vậy, nhưng chẳng ai đồng tình với Vương Xuyên.

Dư Đồng và Vương Xuyên bị thương rất nặng, nhất là Dư Đồng, máu chảy không ngừng, chỉ chốc lát mà mặt, môi đều trắng bệch, người loạng choạng sắp ngã. May mà có người đã gọi điện cho cấp cứu, rất nhanh, xe cứu thương đã đến. Trên đường đi, bác sĩ xử lý vết thương cho Dư Đồng, khi đến bệnh viện thì máu cũng đã ngừng chảy. May mắn là vết thương trên tay không trúng gân cốt, cũng không ảnh hưởng đến mạch máu chính, bác sĩ tiêu độc khâu lại, truyền nước, Dư Đồng nằm mê man trên giường bệnh.

Lương Kiện bớt căng thẳng hơn, thấy cả người đau nhói, lại ầm ĩ bảo bác sĩ khám cho. Bác sĩ nhìn kỹ một lúc lâu, vì da trắng nên vết bầm trên người khá đáng sợ, nhưng thật ra cũng không nghiêm trọng gì, đưa cho lọ thuốc mỡ tiêu bầm rồi mặc kệ.

So ra thì, Vương Xuyên là người bị thương nặng nhất.

Dư Đồng vì đau đớn mà đá một cú, uy lực có thể tưởng tượng được.

Hạ bộ Vương Xuyên tím bầm sưng lên, không chỉ ấy ấy bị thương, mà hai trái trứng cũng... nát.

Tuy bác sĩ đã ngay lập tức phẫu thuật cho Vương Xuyên, lại không thể cứu vãn được gì.

Đông Sinh ở trong nhà Trịnh Quân Diệu, thoải mái ôm gối ôm hình người ấm áp ngủ ngon lành, không hề hay biết đêm nay đã xảy ra nhiều chuyện như vậy.

Không sai, gối ôm hình người chính là đồng chí lão Trịnh mặt dày.

Lúc Đông Sinh nằm trên giường chuẩn bị đi ngủ, Trịnh Quân Diệu canh đúng lúc cầm một tập tranh bản hiếm gõ cửa phòng Đông Sinh. Nhìn thấy tập tranh, mắt Đông Sinh vụt sáng, hai người thoải mái nằm trong chăn xem đến nửa đêm. Thấy Đông Sinh hơi mệt, Trịnh Quân Diệu rất tri kỷ nói: "Không còn sớm nữa, chúng ta đi ngủ thôi, mai xem tiếp cũng được".

Đông Sinh gật đầu, sau đó Trịnh Quân Diệu tắt đèn, rất tự nhiên nằm xuống, đắp chăn cho mình, "Ngủ đi".

Đông Sinh:...

Đông Sinh lúc còn là Đông tể thường ngủ một mình, đến khi trời lạnh sẽ ngủ cùng ba mẹ, sau khi đi theo ông nội thì luôn ở một mình, đến mùa đông A Hoàng sẽ lén chui vào chăn cậu. Nhưng nhiệt độ cơ thể cậu rất thấp, A Hoàng có chui vào cũng không muốn đến gần cậu. Chỉ là, Đông tể có bệnh sạch sẽ, A Hoàng đến mùa đông sẽ tìm đủ mọi cớ để không đi tắm, nó muốn ôm Đông tể ngủ Đông tể còn không chịu nữa là, bị mèo béo lừa gạt đủ kiểu cho lên giường đã nhượng bộ lắm rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!