Chương 49: Mỹ nhân cổ

Mèo béo bổ nhào vào lòng Đông Sinh, vuốt mập bám lên vai Đông Sinh, thở dồn dập kêu meo meo, "Sợ quá, hù chết bản bảo bảo rồi, meo ngao nha ~".

Đông Sinh nắm lớp mỡ phì ra trên cổ nó, kéo nó xuống bỏ vào trong lòng Trịnh Quân Diệu bên cạnh, lập tức, đèn trong phòng lập lòe một lúc, Trịnh Quân Diệu không thấy được gì, nhưng cảm giác được nhiệt độ trong phòng giảm xuống, A Hoàng bình thường miệng tiện lại run rẩy, chôn đầu trong lòng anh, không dám thò mặt ra bên ngoài nhìn.

"Sao lại như vậy? Cậu có thể thấy tôi đúng không, cứu tôi với, cứu tôi với, tôi không muốn chết!". Nữ quỷ đứng trước mặt Trịnh Quân Diệu, da toàn thân như bị người ta lột xuống, hồn thể máu thịt lẫn lộn, trên thân mọc những bọc mủ lớn nhỏ, không ngừng co lại phình ra, thịt nát hơi tan ra theo động tác của nó như là chất nhầy đổ ầm ầm xuống đất, hóa thành từng luồng oán khí tối đen, khó trách lại có thể dọa được A Hoàng như vậy.

Ở bên cạnh, Đông Sinh rất bình thường nói thẳng: "Cô chết rồi".

Nữ quỷ nổi giận xoay người, gào thét giương nanh múa vuốt nhào về phía Đông Sinh.

Đông Sinh đã chuẩn bị sẵn, động tác hai tay nhìn như chậm nhưng thực ra rất nhanh, từng đạo tàn ảnh lướt qua, trong không trung trống rỗng xuất hiện xích sắt tối đen mà mắt thường không thấy được, giăng ở khắp nơi, trực tiếp trói nữ quỷ gần trong gang tấc lại, quấn chặt nó không thể động đậy.

Đông Sinh có chút ghét bỏ nhích sang bên cạnh, còn nhân tiện kéo Trịnh Quân Diệu không thấy gì sang bên cạnh luôn.

"Cô bình tĩnh lại đã, chờ khi nào cô tỉnh táo lại thì chúng ta tiếp tục nói chuyện". Đông Sinh mặt không cảm xúc nói.

Không có ai đối mặt với cái chết của mình, nhất là đột ngột chết thảm lại có thể dễ dàng tỉnh táo lại.

Nữ quỷ liền mạng giãy dụa gào thét, muốn thoát khỏi trói buộc của xích đen, nhưng xích đen biến từ phù chú này không chỉ khó tránh khỏi, mà còn có hiệu quả cấm ngôn, nên dù nữ quỷ gào thét thế nào cũng không phát ra một tiếng gì. Đông Sinh đưa tay làm một động tác, nữ quỷ đã bị xích sắt kéo đi treo lên bức tường đối diện với giường.

"Mẹ nó, tởm chết miêu gia rồi". Nữ quỷ đã hoàn toàn bị khống chế, A Hoàng lại run run đứng lên, từ trong lòng Trịnh Quân Diệu nhảy thẳng lên vai Đông Sinh, "Khoan đã, Đông tể, cậu không định giữ nó lại ở đây đêm nay chứ?".

Trên mặt mèo béo tràn ngập: Mau nói cho tui biết không phải là thật đi.

Không như mong muốn, Đông Sinh gật gật đầu.

"Đông tể, sao cậu lại có thể như vậy chứ, cậu có để miêu gia ngủ được không?". A Hoàng thở phì phì bất mãn nói.

"Nếu cậu sợ thì có thể ngủ với tôi". Đông Sinh nói.

A Hoàng còn chưa tỏ thái độ gì thì Trịnh Quân Diệu đã giành nói trước: "Đông tể, đêm nay tôi có thể ngủ với cậu không?". Dừng một lúc, anh xụ mặt bổ sung thêm một câu, "Tôi thấy hơi sợ".

Sau đó, nghênh đón anh là ánh mắt nghi ngờ của một người một mèo – Nè, nhìn anh có vẻ gì là sợ hãi sao?

Giường của phòng đôi ở ngư trang lớn hơn giường ở khách sạn bình thường một chút, hai người con trai cộng thêm một con mèo béo ngủ trên một cái giường cũng không đến nỗi chật quá.

Không sai, tuy Trịnh Quân Diệu được như ý nguyện lại bò lên giường Đông Sinh lần nữa, nhưng giữa anh và Đông Sinh có một con mèo mập ngủ rất khí phách tiêu hồn. Sáng ngày hôm sau, lúc Trịnh Quân Diệu tỉnh lại thì đã bị mèo béo chen đến tận mép giường, mở mắt ra không nhìn thấy khuôn mặt say ngủ tuấn mỹ của Đông Sinh, mà là cái mông mèo tròn căng, mặt mèo chôn ở cổ Đông Sinh, một người một mèo ngủ say sưa. Trịnh Quân Diệu nhìn mà tay rất ngứa, rất muốn nắm cổ mèo béo ném nó ra ngoài cửa sổ.

Đang lúc tay phải tội ác của anh đang rục rịch, thì có tiếng đập cửa vang lên.

Đông Sinh và A Hoàng rất cảnh giác cùng mở mắt, Trịnh Quân Diệu mặc thêm áo khoác đứng dậy mở cửa, ngoài cửa là ông chủ ngư trang và nhân viên, ông chủ Trương Côn nhìn khoảng ba bốn mươi tuổi, biết cách đối nhân xử thế, sau khi Trịnh Quân Diệu mở cửa thì anh ta và nhân viên cùng cúi người xin lỗi, "... Xảy ra chuyện như vậy rất xin lỗi hai người, hai tấm thẻ kim cương VIP này xin ngài Trịnh và cậu Lý nhận lấy, sau này đến ngư trang của chúng tôi sẽ được hưởng ưu đãi giảm 40%".

Sau chuyện ngày hôm qua, việc làm ăn của ngư trang không thể nào không bị ảnh hưởng được, ông chủ Trương Côn của ngư trang và những nhân viên quản lý dưới quyền suốt đêm mở cuộc họp, bàn bạc biện pháp ứng đối.

Cả chuyện này nói cho cùng chẳng có liên quan gì đến ngư trang của bọn họ cả, hơn nữa nói thật thì bọn họ mới là người bị hại lớn nhất, bỗng nhiên chịu tai bay vạ gió không biết kêu khổ ở đâu. Sau khi xảy ra chuyện thì bọn họ liền ngăn lại một phần khách hàng, vốn tưởng cảnh sát chỉ hỏi vài câu sẽ thả người đi, ai ngờ chuyện sau đó là cả ngư trang đều bị cách ly trông coi hết, điều này khiến ngư trang lo là những khách hàng sẽ càng ghi hận ngư trang hơn.

Nhà Trương Côn cũng có chút bối cảnh và thực lực, nhưng những khách hàng đến đây có ai thiếu tiền thiếu bối cảnh chứ? Một lúc đắc tội nhiều người như vậy, việc làm ăn của ngư trang bị ảnh hưởng chỉ là chuyện nhỏ, chỉ sợ là những người đó sẽ trả đũa.

May mà sau nửa đêm hôm qua cảnh sát đã kiểm tra thi thể xong, câu trả lời là người chết vì phẫu thuật thẩm mỹ quá đà, tiêm vào một loại thuốc mới bị cấm, nên cuối cùng đã xảy ra thảm án.

Mặc kệ lý do cảnh sát đưa ra có tin được hay không, tốt xấu gì cũng đã loại trừ khả năng bị nhiễm virus ác tính, nhân viên cảnh sát đã đi hết lúc đêm qua rồi, chỉ để lại mấy cảnh sát bình thường ở lại ngư trang xử lý chuyện sau đó, trấn an cảm xúc của mọi người.

Chuyện đã đến nước này thì Trương Côn chỉ có thể da mặt dày mang theo nhân viên quản lý của ngư trang, bày vẻ khúm núm thực tâm thực lòng xin lỗi những khách hàng kia. Dù thế nào thì cũng phải cố gắng để khách hàng nguôi giận.

Trương Côn nói qua về kết quả điều tra của cảnh sát, rồi lại cúi người xin lỗi, "Chuyện xảy ra đột ngột, chúng tôi đã không xử lý thỏa đáng, xin ngài Trịnh và cậu Lý thông cảm cho. Đầu bếp của chúng tôi đã làm cháo cá và bánh cá, còn có một ít đồ ăn sáng nữa, nếu ngài Trịnh và cậu Lý không chê thì có thể đến nhà ăn của khu phòng nghỉ để dùng".

Trịnh Quân Diệu nhận thẻ kim cương VIP, mỉm cười nói: "Ông chủ Trương khách khí quá rồi, chuyện ngày hôm qua tôi tin rằng rất nhiều người đều hiểu cho, các anh không làm sai, nếu đổi thành người nào khác thì cũng chưa chắc đã làm được tốt như các anh. Cá ở đây rất ngon ngư trang cũng rất đặc sắc, sau này tôi sẽ mang bạn tôi đến đây nữa".

Không phải ai cũng dễ nói chuyện như Trịnh Quân Diệu, sáng nay Trương Côn gặp không ít lần bị đóng sầm cửa, bị xem thường, bị mắng chửi vứt thẻ đi, nói thật, Trương Côn và nhân viên phía sau đều có hơi nản lòng, bây giờ nghe Trịnh Quân Diệu nói vậy trong lòng bọn họ cũng tốt hơn nhiều rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!