Chương 47: Mỹ nhân cổ

"Đông tể, chụp ở góc kia một tấm nữa, chú ý ánh sáng xung quanh, chú ý góc phim". A Hoàng nằm sấp trên chiếc ghế dài, cố gắng hít sâu hóp lại cái bụng mỡ, mèo béo ngẩng đầu ở góc mà mặt gầy nhất là bốn mươi lăm độ nhìn ánh chiều tà, xinh đẹp lại ưu thương.

Chờ Đông Sinh tách tách hai tiếng xong, sau khi chụp được ảnh, nó nhảy dựng lên, nhảy lên vai Đông Sinh, meo meo hét lên: "Mau cho tui xem meo ~".

Đông Sinh lướt mấy tấm ảnh vừa chụp, mặt không cảm xúc nói: "Cậu rất béo đó".

Trong ảnh, mặc kệ A Hoàng cố gắng thế nào, thì tấm ảnh mà Đông Sinh chụp đều là... một con mèo béo văn nghệ, vẻ mặt sáng rọi ưu thương không hiểu sao đều khiến người ta có cảm giác buồn cười.

"Cái rắm, rõ ràng là kỹ thuật chụp ảnh của cậu có vấn đề! Cũng lởm như cậu vẽ vậy!". A Hoàng liếc liếc con ngươi, "Đông tể, mua cho tui cái gậy tự sướng đi, tui muốn gậy tự sướng, tự chụp mình meo!".

Đông Sinh vô tình dùng tay đẩy cái mặt béo nịnh nọt vừa xáp đến của A Hoàng, "Cá nướng và gậy tự sướng không thể có cả hai, cậu xem mà lo liệu đi. Ông nội nói phải để cậu ít lên mạng tu luyện nhiều hơn".

A Hoàng vô cùng đau đớn nhìn Đông Sinh, "Đông tể, cậu thay đổi rồi, cậu không yêu tui nữa sao meo?".

Đông tể chẳng thèm để ý đến mấy lời đùa giỡn của A Hoàng, "Ảnh lúc nãy cậu có muốn đăng lên weibo không, nếu không đăng thì tôi đi đây, lát nữa có việc".

"Post post post, chắc chắn phải post lên", A Hoàng đi đến trên đùi Đông Sinh, cái trảo béo của nó không linh hoạt như ngón tay người, bàn phím máy tính thì còn có thể gõ chữ, di động thì màn hình quá nhỏ, móng nó mà chạm đến thì sẽ chạm rất nhiều phím, không thể đánh chữ được, một vài thao tác nho nhỏ cũng không dễ làm, chỉ có thể lên tiếng chỉ huy Đông Sinh đăng ảnh giúp nó, "Tấm này, tấm này, còn có tấm này, khoan đã, tấm này góc không đúng, tấm này đuôi chụp không được đẹp...".

Làm một con mèo béo thích đỏm dáng diễn kịch lại còn có chứng khó lựa chọn, A Hoàng chọn chọn bỏ bỏ một lúc lâu, mới miễn cưỡng chọn được chín tấm ảnh vừa lòng, "Được rồi, cậu post câu này lên giúp tôi, "Ngô hoàng bệ hạ: Bàn luận tầm quan trọng của quan xúc phân có thể chụp ảnh, trẫm muốn yên lặng, đừng hỏi trẫm yên lặng làm gì"

".

Đông Sinh ngoại trừ post lên weibo cho A Hoàng, mỗi ngày cũng chỉ khi Trịnh Quân Diệu gọi cho cậu, nhắn tin thì mới dùng di động, bình thường toàn nhét trong túi rất ít khi lấy ra chơi, không giống những người bạn cùng tuổi hận không thể một ngày hai bốn tiếng ôm di động. Người trong danh bạ điện thoại của Đông Sinh cũng ít đến đáng thương, ngoại trừ Trịnh Quân Diệu Lương Kiện Dư Đồng, thì đều là bạn học giáo viên, trừ khi người khác liên lạc với cậu, còn không hầu như cậu cũng không chủ động liên lạc với ai.

Tuy rất ít dùng, nhưng tốc độ đánh chữ của Đông Sinh cũng không chậm, bấm một lúc đã đăng lời A Hoàng muốn cậu đăng lên, còn thuận tiện thêm một câu phía dưới.

Quan xúc phân: Béo như vậy trách tôi sao?

Không đợi A Hoàng kịp phản ứng, Đông Sinh đã nhấn gửi đi, chờ đến khi A Hoàng phát hiện, thì phía dưới đã có hàng loạt cmt của các fan để lại.

Meo Meo: Không trách không trách, quan xúc phân đăng ảnh lên đi, sắc đẹp mà hơn bệ hạ thì không trách cậu đâu.

Cả Đời Yêu Mèo: Mỗi lần nhìn khuôn mặt trăng rằm ưu thương của hệ hạ, không nhịn được muốn cười, không được, cho mị năm phút đã.

Cá Yêu Phải Mèo: Thẳng thắn mà nói, bệ hạ ngài thực sự có trăng rằm.....

Chỉ mấy phút ngắn ngủi, comment đã nhanh chóng vượt qua hàng nghìn, trong đó hơn nửa cmt đều bàn về vấn đề trăng rằm của bệ hạ.

"Khốn nạn! Không bạn bè gì nữa!". A Hoàng tức giận nhảy từ trên đùi Đông Sinh xuống, quay cái mông béo về phía cậu.

Lúm đồng điếu trên khóe miệng Đông Sinh như ẩn như hiện, cậu chậm rãi nhét di động vào túi, nói: "Lát nữa Trịnh Quân Diệu sẽ đến đây, chúng ta sẽ đến một ngư trang ăn một bữa toàn cá, nghe nói ở đó có cá sốt chua ngọt, cá nấu ớt, đầu cá chưng ớt, cá chưng đều rất tuyệt, còn có bánh cá viên đặc biệt nữa". Tối hôm qua lúc sắp ngủ, Trịnh Quân Diệu đã gửi cho cậu một đống hình ảnh về bữa tiệc toàn cá, hại cậu cả đêm đều mơ đang ăn cá, buổi sáng ngủ dậy gối ướt hết cả.

A Hoàng nuốt nước miếng, rất khí phách nói: "Ông giảm béo, không đi!".

"Không đi thật sao? Tôi đi đây".

A Hoàng đợi một lúc, nghiêng đầu sang phát hiện Đông Sinh thực sự đi rồi, nó vội vã đuổi theo: "Đông tể cậu càng ngày càng không có suy nghĩ, đi ăn hôi lại không mang tui theo meo!".

"Là tự cậu nói không đi muốn giảm béo".

"Tui chỉ nói vậy thôi, cậu còn tưởng thật sao, bạn nhỏ à cậu 484 ngốc a".

* 484: có phải hay không (thị bất thị), câu trên nghĩa là: bạn nhỏ à, có phải cậu ngốc hay không a.

Cái mặt lông này của A Hoàng, thực sự không tìm thấy cái gì dày hơn nó nữa.

Trịnh Quân Diệu từ xa nhìn thấy Đông Sinh đi ra trường, bên cạnh có một con mèo béo nhìn là biết rất nặng, mèo béo kêu to meo meo không ngừng, Đông Sinh thỉnh thoảng cúi đầu nói với nó mấy câu, lúm đồng điếu ở khóe miệng như ẩn như hiện.

Lúc Đông tể ở với mình cũng không nói nhiều như vậy, cũng không thích cười như vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!