Ăn uống no đủ đi ra khỏi quán ăn, mọi người đều có chút mệt mỏi, tuy giám đốc Lạc có hơi tiếc vì không thể lôi kéo quan hệ với Đông Sinh, cũng không lấy được cách liên lạc với Đông Sinh, nhưng sau khi nói bóng nói gió với Lương Kiện đã biết hai người đều là sinh viên B đại, hơn nữa còn biết ngành mà Đông Sinh đang học nữa. Làm một người môi giới lâu năm, giám độc Lạc tin rằng có lòng thành kiên định thì sẽ làm được tất cả, chờ ông ta xử lý xong mối làm ăn lần này sẽ đến B đại tìm Đông Sinh, sớm muộn gì Đông Sinh cũng thấy được thành ý của ông ta.
Hạ quyết tâm, giám đốc Lạc chuẩn bị đi xe về nhà trước, ngủ bù một giấc, đến chiều thì đến công ty.
Giám đốc Lạc đứng ở ven đường chờ xe, Đông Sinh đi qua, nói nhỏ mấy câu vào tai ông ta, taxi đến rất nhanh, giám đốc Lạc đi lên xe, cứng ngắc ngồi ở ghế sau, ngay cả câu chào tạm biệt cũng không có, bảo tài xế lái xe rời đi.
"Đông tể, cậu nói gì với ông ta vậy? Nhìn ông ta là lạ". Trịnh Quân Diệu đi đến hỏi Đông Sinh.
"Ông ta về rồi sẽ quên tất cả những gì đã xảy ra ở hung trạch". Đông Sinh nhìn taxi dần biến mất trong dòng xe cộ, nói vậy.
"Vì sao?". Lương Kiện cảm thấy giám đốc Lạc cũng không tệ lắm, dù có chút tính toán riêng nhưng người cũng rất ngay thẳng, không phải là loại lắm mồm.
Từ sau khi đi ra khỏi hung trạch, đám Trịnh Quân Diệu đã không còn nhìn thấy Lương Kiện đang ở trạng thái sinh hồn nữa, anh gần như nói cùng lúc với Lương Kiện: "Cậu lo người đứng sau sẽ ra tay với ông ta?".
Đông Sinh gật đầu, không nói thêm gì. Quỷ cổ và chủ nhân số mệnh tương liên, như vậy mới có thể chuyển số mệnh đã cướp được cho kẻ đó. Bây giờ quỷ cổ đã bị cậu diệt hết, chủ nhân quỷ cổ tất nhiên sẽ bị phản phệ lại cực lớn. Kẻ đó đã là loại người mất hết lý trí rồi, sao có thể không trả thù chứ?
Rõ ràng kẻ đó nhắm vào Trịnh Quân Diệu, không chừng còn có chiêu khác phía sau, Trịnh Quân Diệu và vệ sĩ của anh ta phải biết sự thực mới có thể đề phòng, không đến mức luôn ở vị trí bất lợi bị động. Lương Kiện thì hầu như đều ở trong trường, có cậu trông giữ, nếu kẻ đó có hành động gì thì vừa lúc tìm ra nguồn gốc bắt được kẻ đứng sau luôn. Giám đốc Lạc chỉ là một người bình thường, ông ta vừa không có đại khí vận như Trịnh Quân Diệu, cũng không giỏi đánh đấm như Andre, lại càng không có công đức hộ thân như Lương Kiện, trong cả chuyện này ông ta nhiều nhất chỉ là một quân cờ nhỏ mà thôi, bị người ta lợi dụng cũng không biết, còn suýt nữa bỏ mạng mình vào.
Hung trạch giam cầm thời gian, che đậy thiên cơ, ngay cả thiên đạo cũng có thể đã bị lừa gạt, kẻ đứng sau tất nhiên cũng không thể dò xét chuyện đã xảy ra trong hung trạch.
Nếu kẻ đó muốn biết rõ mọi chuyện, thì dễ ra tay nhất chính là giám đốc Lạc không có bối cảnh gì.
Vừa rồi nhân lúc nói mấy câu kia, Đông Sinh đã xóa hết ký ức về hung trạch của giám đốc Lạc, còn cho ông ta một ký ức hoàn toàn mới, kẻ đứng sau dù có dùng cách nào cũng chỉ có thể nhìn thấy ký ức mà cậu đã cho ông ta.
Giám đốc Lạc chỉ là một quân cờ nhỏ chẳng đáng giá, kẻ đó không chiếm được thứ mình muốn từ chỗ ông ta, tất nhiên sẽ không làm gì mất công nữa.
Đông Sinh rất đơn thuần, cho nên cậu dùng cách mà cậu nghĩ là chính xác để bảo vệ giám đốc Lạc. Nhưng Đông Sinh không biết có những kẻ còn mất trí hơn cậu nghĩ, tính mạng của người thường trong mắt những kẻ đó còn kém xa rác rưởi.
Trịnh Quân Diệu vỗ vỗ vai Đông Sinh, quay đầu nói với Andre: "Phái mấy người âm thầm bảo vệ Lạc Đại Sơn và người nhà ông ta".
"Vâng, boss". Andre lấy di động ra, không còn dáng vẻ lưu manh như trước, bấm vài số dùng tiếng E truyền lại mệnh lệnh.
Lương Kiện ở bên cạnh rụt rụt cổ, đầm nước nhà họ Trịnh rất sâu, lát nữa về phải nói với Đông tể một tiếng, để cậu ta cách xa Trịnh Quân Diệu một chút, đỡ phải rước họa vào thân.
Andre lái xe đến, xe sang và xe hãng bình thường trong mắt Đông Sinh chẳng khác nhau là mấy, nếu muốn nói khác nhau chỗ nào thì chắc là cái trước thoải mái hơn nhiều. Đông Sinh lên xe được một lúc đã ngủ say. Trịnh Quân Diệu vươn tay ra, đầu Đông Sinh liền tựa lên vai anh, Đông Sinh khẽ nhíu mày cọ cọ, tìm được vị trí thoải mái nhất mi tâm liền giãn ra, thở đều đều, khóe miệng hình như có chút gì óng ánh.
Đông Sinh vốn luôn rất cảnh giác, nếu là người khác làm vậy thì cậu đã sớm tỉnh rồi. Lúc trước khi Trịnh Quân Diệu vẫn còn là sinh hồn hay chen chúc với cậu trên chiếc giường đơn nhỏ hẹp, cùng giường cùng gối nhiều ngày như vậy, Đông Sinh đã sớm quen với hơi thở của anh, hơn nữa hai tối liền cậu không ngủ được nhiều, rất buồn ngủ, nên không có chút đề phòng nào.
Trịnh Quân Diệu cúi đầu rũ mắt nhìn gương mặt yên lặng ngủ say của Đông Sinh, tâm trạng rất tốt, khóe miệng vẫn luôn nhếch lên, cánh tay khoát lên vai Đông Sinh, không nỡ rời đi.
Lương Kiện ngồi ở ghế phó lái bên cạnh Andre, không chú ý đến những gì đã xảy ra phía sau, nhưng mà nếu có chú ý đến, chắc cậu ta cũng chỉ nghĩ là hai anh em tình cảm tốt, không nghĩ gì nhiều.
Mắt Andre tinh hơn mắt cậu ta nhiều, thân là vệ sĩ kiêm trợ thủ đắc lực của boss, đoán suy nghĩ của boss là môn bắt buộc. Vì thế trên quãng đường kế tiếp, cả đường chỉ có mấy chiếc xe, vậy mà lại đi bằng tốc độ rùa chưa bằng một chiếc xe máy điện nữa, chầm chậm đến gần trưa mới đi đến cổng B đại.
Trịnh Quân Diệu bảo Andre lái xe đi trước, đi làm vài chuyện mà anh đã giao, còn anh thì đi theo Đông Sinh đến phòng của bọn họ.
Lúc này vẫn chưa tan học, trong phòng không có ai. Sau khi Đông Sinh trở về chuyện đầu tiên cậu làm là cầm quần áo vào phòng tắm tắm rửa, Trịnh Quân Diệu quen chỗ ngồi vào chỗ của Đông Sinh, nhìn trần nhà quen thuộc, ký ức trong đầu lại sống động lên.
Chờ Đông Sinh tắm xong đi ra, Trịnh Quân Diệu có hơi tiếc nuối khi thấy cậu đã mặc quần áo đầy đủ, Đông Sinh ở bên cạnh lau tóc, anh nhìn như rất tùy ý hỏi cậu, "Bây giờ cậu còn bao nhiêu tiền?".
"Hơn bốn nghìn, sao vậy?". Không nhắc thì thôi, vừa nhắc đến tiền Đông Sinh lại thấy không vui. Nhưng mà lại nghĩ, Trịnh Quân Diệu đột nhiên hỏi như vậy chẳng lẽ lương tâm hiện ra, định trả thù lao cho mình sao? Đông Sinh nhìn chằm chằm vào anh, trong lòng lại dấy lên chút chút chờ mong.
"Đưa ba nghìn cho tôi, còn lại thì cậu giữ lại làm phí sinh hoạt hai tuần tiếp".
"Anh muốn làm gì?". Đông Sinh cảnh giác nhìn anh.
"Tôi lấy đi đầu tư cho cậu, đúng rồi, cũng đưa chứng minh thư của cậu đây, khi về tôi sẽ làm cho cậu một cái thẻ, sau này mỗi tháng vào thời gian cố định tôi sẽ chuyển một phần tiền lời sang thẻ đó".
Trịnh Quân Diệu nói rất bình thản, nhưng Lương Kiện ở bên cạnh lại kích động đến mặt đỏ bừng, hoàn toàn quên chuyện phải bảo Đông Sinh cách xa anh một chút, "Đông tể, mau đưa cho anh ấy đi, không ngờ anh Trịnh lại tốt như vậy! Đông tể, thẻ và chứng minh thư của tôi đều ở trong tủ quần áo, cậu mau hỏi anh Trịnh giùm tôi xem có thể giúp tôi đầu tư luôn không, tiền lời tôi chỉ cần một nửa, không, hai phần, tôi chỉ cần hai phần là đủ rồi!".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!