"Đi cùng tao đi". Đông Sinh nhìn Li Vẫn nói.
Sau khi Li Vẫn biến thành hung linh, rồi giết người, thì bản thể của nó đã bị sét đánh vỡ vụn, chỉ dựa vào những tàn hồn quỷ vật kia để tồn tại đến ngày hôm nay. Bây giờ những tàn hồn quỷ vật đó đã bị cậu siêu độ, nguồn duy trì sức sống của Li Vẫn đã bị cắt đứt, nếu tiếp tục ở lại căn nhà cũ hoang phế này, thì không bao lâu nữa nó sẽ tiêu tán trong thiên địa. Linh khác với nhân loại, chúng không có kiếp trước kiếp sau, không có cơ hội luân hồi chuyển kiếp, tiêu tán nghĩa là hoàn toàn tiêu tán.
Linh đã sinh ra thì mãi không thay đổi, Li Vẫn trước mắt này tuy từng làm chuyện sai cũng từng làm chuyện xấu, nhưng bản tính của nó cũng không xấu, rất giỏi trong việc canh giữ nhà cửa. Cậu và A Hoàng đến thủ đô, tiểu hòe ở lại trong tòa nhà lớn ở quê, cô đơn một mình rất đáng thương, lúc cậu và A Hoàng đi, tiểu hòe buồn đến nỗi rụng hết lá, chờ đến khi nghỉ đông cậu mang Li Vẫn về làm bạn với nó thì vừa hợp. Tiểu hòe cũng thích nghe hát, để Li Vẫn cho nó xem hát cũng được.
Li Vẫn không nỡ rời xa căn nhà này, từ khi nó có linh trí thì luôn ở đây, yên lặng nhìn tất cả những gì đã xảy ra, yên lặng bảo vệ nơi này, nơi này chứa đựng ký ức của nó. Với nó, đây chính là nhà.
Ổ vàng ổ bạc cũng không bằng ổ chó nhà mình.
Li Vẫn vốn không muốn đi, nhưng thấy khuôn mặt đẹp không chút cảm xúc của Đông Sinh, cùng với sát khí đáng sợ xung quanh, đuôi cá béo nú rũ xuống, tủi thân gật đầu, trong đôi mắt rồng to tròn ngập nước, vô cùng đáng thương.
"Không phải mày muốn biết nữ quỷ kia ở đâu sao? Tao có thể mang mày đi tìm cô ta". Đông Sinh ngồi xổm, nhìn Li Vẫn chỉ bằng con cún con nói.
Đuôi cá béo mập của Li Vẫn lập tức dựng thẳng lên, nước trong mắt cũng biến mất hết, đầu rồng cũng rất béo mập gật mạnh vài cái.
Hung linh này cũng dễ lừa quá nhỉ?
Trong lòng đám người Lương Kiện nghĩ vậy.
Từ khi Li Vẫn có linh trí đến bây giờ, đã canh giữ tòa nhà này hơn một trăm năm, nó hiểu rõ nơi này hơn tất cả các chủ nhân của tòa nhà, bây giờ phải rời khỏi đây, nó muốn mang đi chút đồ để làm vật kỷ niệm.
Vì thế tiếp sau đó, Andre dưới sự chỉ đạo của nó cạy khối chuyên bên này, lấy gạch sàn nhà ở chỗ kia, đào lỗ ở cây già đã chết héo trong sân...
Sau khi Trịnh Quân Diệu tỉnh lại, liền thấy trong sân chất đầy đồ
- nén bạc, nén vàng, thỏi bạc, thỏi vàng, đồng bạc, trâm cài vòng cổ vòng tay nguyên chất hơi xỉn màu... Nhìn qua thì nhiều đồ như vậy cũng phải bốn năm triệu.
Trịnh Quân Diệu chỉ nhìn thoáng qua rồi tầm mắt liền dính chặt lên người Đông Sinh, khóe miệng không nhịn được nhếch lên, trên khuôn mặt tuấn mỹ lộ ra nụ cười thật lòng đã lâu chưa có.
Chuyện sau khi trở thành sinh hồn, anh đã nhớ lại hết rồi, ngay cả sự vui vẻ đơn thuần và rung động ngây ngô lúc đó.
Anh lúc mười bốn mười lăm tuổi không có ký ức, không hiểu cái cảm giác ngọt ngọt chua chua này.
Bây giờ thì...
Trịnh Quân Diệu đứng từ dưới đất lên, phủi bụi trên người, đi đến trước mặt Đông Sinh mỉm cười nói: "Đông tể, chuyện lúc trước tôi đã nhớ lại rồi, cậu lại cứu tôi lần nữa".
Đông Sinh mặt không cảm xúc nói: "Vừa lúc tính thù lao hai lần luôn".
"Tôi nhớ rõ lần trước cậu đã nói, tôi cho rằng mạng tôi đáng bao nhiêu tiền thì trả cậu bấy nhiêu, đúng không?".
Bây giờ nhìn sinh hồn có vẻ có rất nhiều tiền, nếu anh ta đồng ý trả luôn thù lao lần trước... Trong đầu Đông Sinh hiện lên những món ăn vặt thơm ngào ngạt ở phố ăn vặt, còn có đồ vẽ tranh thuốc màu hàng nhập khẩu mà cậu muốn rất lâu rồi, còn chiếc smartphone mà A Hoàng rất muốn nữa, chần chừ nửa giây liền gật đầu.
"Thù lao lần này cũng tính như vậy đúng không?". Trịnh Quân Diệu có mắt nhìn thế nào chứ, chút suy nghĩ này của Đông Sinh anh có thể đoán được tám chín phần.
Đông Sinh cảm giác có gì đó là lạ, nhưng vẫn gật đầu.
Trịnh Quân Diệu xòe hai tay, mặt lưu manh nói: "Tôi cảm thấy với cái mệnh tiện này của tôi không đáng một đồng". Cái vẻ xấu xa kia giống y đúc lúc anh còn là sinh hồn.
Đôi mắt chờ mong của Đông Sinh lập tức bị hai ngọn lửa tức giận hừng hực thay thế, Trịnh Quân Diệu như anh em tốt khoác lên vai Đông Sinh, trịnh trọng nói: "Tuy mạng tôi không đáng tiền, nhưng tôi là người có nghĩa khí, từ nay về sau, cậu chính anh em tốt nhất của Trịnh Quân Diệu tôi, tôi ăn một miếng thì cậu cũng ăn một tiếng, nếu ai dám ức hiếp cậu thì cứ nói với tôi, tôi đảm bảo sẽ khiến kẻ đó hối hận vì đã sinh ra trên đời này!".
Trịnh Quân Diệu vừa nói xong, Đông Sinh liền thấy số mệnh ánh vàng rực rỡ trên người anh bay một tia lên người mình, sau đó rất nhanh đã bị sát khí quanh thân mình nuốt hết.
Anh ta nghiêm túc.
Trong lòng Đông Sinh bỗng có một cảm giác trĩu nặng nhưng rất ấm áp, cũng không xấu lắm.
Chỉ là thù lao sắp đến tay, lại mất rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!