Đông Sinh nhỏ giọng niệm chú thu lại phạm vi, nhốt Yên Chi ở bên trong, sau đó cậu túm bộ quần áo có hơi nhăn nhúm của Trịnh Quân Diệu, xách người dậy ngồi trên đất. Ngón tay cậu nhanh như chớp điểm lên đại huyệt yếu huyệt trên người anh, quỷ cổ đang ký sinh trên người Trịnh Quân Diệu dường như phát hiện ra, bắt đầu chui sâu vào trong cơ thể anh. Cái này còn đau đớn hơn khổ hình nữa, khiến Trịnh Quân Diệu đang hôn mê run rẩy co người.
Đông Sinh mặt không đổi sắc, tay vẽ một chú phù phức tạp thâm ảo trong không trung, chú phù tối đen khi thành hình liền biến mất trong cơ thể Trịnh Quân Diệu.
Giống như nước trong rơi vào nồi dầu, sau khi phù chú nhập thể, quỷ cổ trong cơ thể Trịnh Quân Diệu liền điên cuồng bạo động, một lát sau, đã có quỷ cổ bị phù chú ép ra khỏi cơ thể Trịnh Quân Diệu. Quỷ cổ lớn cỡ hạt gạo, nhìn như một cái đầu lâu khô đét dữ tợn, vừa kinh khủng lại gian ác, nhưng thực ra chúng rất yếu ớt, không thể ở lâu ngoài không khí được.
Sau khi bị đuổi khỏi kí chủ đang ký sinh, chúng nó theo bản năng tìm chỗ cực âm để ẩn nấp.
Đông Sinh vừa hấp thu lượng lớn âm oán sát khí, cả tòa hung trạch này không có chỗ nào thích hợp để ẩn núp hơn cậu. Đám quỷ cổ lóe lên, trong chớp mắt đã chuyển từ trên người Trịnh Quân Diệu lên cánh tay Đông Sinh, sau đó...
Không có sau đó nữa.
Quỷ cổ sau khi chạm vào cánh tay Đông Sinh liền nhanh chóng tan ra, hóa thành hư ảo.
Vòng cổ cá linh trên cổ Đông Sinh lóe lên ánh sáng nhạt mà mắt thường khó thấy, "số mệnh" mà quỷ cổ cắn nuốt còn chưa kịp truyền cho chủ nhân hầu hết đã trở lại trên người Trịnh Quân Diệu, một phần nhỏ vốn sẽ tản ra biến mất thì bị vòng cổ cá linh nuốt mất, biến thành sinh khí dự trữ, vòng cổ đã lại sáng lên thì tỏa ra màu sáng bóng như ngọc, linh khí tràn ngập tựa như vật sống.
Trịnh Quân Diệu là người có đại khí vận, quỷ cổ trong cơ thể anh không thể sinh sôi, không bao lâu sau, Đông Sinh đã tiêu diệt hết quỷ cổ trong cơ thể.
Đông Sinh cũng không ngờ vòng cổ cá linh lại có thể hấp thu một phần "số mệnh" mà quỷ cổ đã cắn nuốt chuyển thành sinh khí, với Đông Sinh mà nói, tìm sinh khí khó hơn tìm âm sát khí nhiều, thu hoạch này khiến Đông Sinh rất vui mừng, nhưng cũng hơi tiếc nuối một tẹo.
Nếu biết thế thì hai ngày nữa hẵng làm chú cho Trịnh Quân Diệu rồi.
Tất nhiên, lòng tham của Đông Sinh chỉ chút chút vậy thôi, cho dù bây giờ đã biết quỷ cổ và vòng cổ cá linh kết hợp lại sẽ mang đến chỗ tốt không ngờ cho mình, thì Đông Sinh cũng chưa từng nghĩ mình sẽ đi nuôi quỷ cổ, cướp khí vận của người để chuyển hóa cho mình dùng.
Tuy quỷ cổ đã diệt trừ hết, nhưng di chứng còn kéo dài một thời gian nữa, trong khoảng thời gian này, Trịnh Quân Diệu sẽ suy yếu đi, nếu là người thường thì sẽ bệnh nặng một trận, nhưng người có đại khí vận như Trịnh Quân Diệu thì chắc cũng sẽ cảm cúm mười ngày nửa tháng. Số mệnh bị mất đi cũng sẽ khiến anh ta xui xẻo một thời gian, nếu là người thường thì là uống nước sẽ bị sặc, còn anh ta thì, Đông Sinh nhìn số mệnh ánh vàng lóe lóe quanh thân Trịnh Quân Diệu gần như sắp ngưng tụ thành thực, không thèm đỡ sau lưng nữa, mặc Trịnh Quân Diệu nằm vật xuống đất, cái ót như mọc mắt mà dễ dàng tránh được đá cứng cành khô đầy trên mặt đất.
Hừ.
Đông Sinh có hơi bực bội.
"Đôn tể, anh Trịnh anh ấy, anh ấy không sao chứ?". Lương Kiện vẫn còn sợ hãi đứng bên cạnh Đông Sinh hỏi, lúc nãy Trịnh Quân Diệu đau đến run rẩy co người, còn mấy cái thứ đáng sợ bò ra khỏi cơ thể anh ấy nữa, khiến cậu rất sợ.
"Không sao". Đông Sinh mặt không cảm xúc nói.
"Thứ lúc nãy bò ra khỏi người anh ấy là gì vậy? Thật là khủng khiếp". Lương Kiện hỏi, đây cũng là tò mò của Andre và giám đốc Lạc.
"Đã giải quyết rồi". Đông Sinh không giải thích nhiều, có thể nuôi thành quỷ cổ, còn thành công đưa chúng ký sinh lên người Trịnh Quân Diệu muốn đoạt số mệnh của người khác, thì người đứng đằng sau cũng chẳng tốt đẹp gì. Một khi dính vào người trong huyền môn đi tà đạo này, thì đáng sợ hơn so với trêu chọc một trăm hung hồn lệ quỷ nhiều, nhất là kẻ kia đang nấp trong bóng tối, địch trong tối ta ngoài sáng, đủ mọi thủ đoạn của kẻ đó chắc chắn khiến người ta khó mà đề phòng.
Lương Kiện và hai người khác đang ở đây cũng không phải là loại người thắc mắc là phải hỏi cho rõ, thấy Đông Sinh không muốn nói thêm, bọn họ đều thức thời không hỏi lại.
Có cao nhân như Đông Sinh ở đây, cuối cùng Andre cũng kìm được nỗi sợ trong lòng, dần dần bình tĩnh lại, vì còn chưa định đổi ông chủ nên hắn đi lên trước đỡ Trịnh Quân Diệu đang hôn mê dậy, giám đốc Lạc cũng đi lên giúp, hai người một trái một phải, cẩn thận đỡ anh bám chặt phía sau Đông Sinh.
Xử lý xong quỷ cổ trên người Trịnh Quân Diệu, Đông Sinh đi đến trước mặt Yên Chi, nâng cằm nó lên, ép nó phải ngẩng đầu.
"Đề nghị tôi đưa ra, cô nghĩ thế nào rồi". Đông Sinh lạnh lùng hỏi.
Âm hàn lạnh thấu hồn ở chỗ cằm ập đến, Yên Chi quỳ rạp trên đất, thân thể co rúm lại, run rẩy đứng lên, không do dự cũng không thể giãy dụa, nó chảy nước mắt máu cố sức gật đầu. Lập tức, cảnh vật xung quanh không ngừng biến đổi, thân thể xinh đẹp mê người của nó như quả bóng đang được thổi phồng lên vậy, không ngừng phồng to, trong chớp mắt đã biến lớn hơn một căn phòng, cơ thể cực lớn kia được tạo thành từ vô số tàn hồn dữ tợn, từng khuôn mặt quỷ thống khổ vặn vẹo, có một phần là Lương Kiện rất quen ---
Tiểu nha hoàn dẫn cậu đi gặp dì chín, lão quân phiệt ục ịch, gã đàn ông trung niên hút thuốc phiện bán con gái, tiểu nha hoàn mặc váy cưới đâm đầu mà chết, hai vợ chồng không chịu được bức hại siết cổ đứa con rồi treo cổ tự vẫn...
Cũng có vài khuôn mặt xa lạ ---
Thiếu gia quân phiệt như đúc từ cùng một khuôn với lão quân phiệt ục ịch, thiếu gia yếu đuối có năm sáu phần giống với gã đàn ông trung niên, hai người nhìn lấm la lấm lét. Còn có một ít khuôn mặt đã rất mờ ảo, những linh hồn còn sót lại không thể đếm được quấn cùng một chỗ, vừa đen vừa tối, không thể nhận ra được.
Nhìn kỹ thì thấy thiếu gia quân phiệt và thiếu gia yếu đuối giống như chó dữ bảo vệ thức ăn vậy, quấn chặt hai linh hồn đang lóe ánh sáng trắng, hai linh hồn đó rõ ràng là Âu Trình và Lục Tiệp.
"Là Chanh tử và Lộc tử, Đông tể cậu mau cứu hai người họ đi, bọn họ đều là bạn từ nhỏ với tôi". Tình huống của Âu Trình và Lục Tiệp nhìn không tốt chút nào, nhất là Âu Trình, chắc là vì bị "giết chết" rất nhiều lần trong luân hồi nên linh hồn của cậu ta đã gần như hòa hợp thành một với thiếu gia quân phiệt.
Đông Sinh không nói gì đi lên trước, vươn tay lôi ra, kéo mạnh linh hồn của Âu Trình và Lục Tiệp ra khỏi người hung linh. Linh hồn của hai người đều bị tổn thương khác nhau, nếu qua một ngày nữa, thì hai sinh hồn này sẽ bị hung linh cắn nuốt hết. Linh hồn bị hư tổn có di chứng nghiêm trọng hơn Trịnh Quân Diệu bị quỷ cổ ký sinh nhiều, trừ khi có được bảo vật pháp khí để ôn dưỡng linh hồn hoặc là tích nhiều công đức, nếu không hai người này sẽ nằm liệt trên giường bệnh một thời gian rất dài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!