Lần thứ n, Lương Kiện từ từ mở to mắt dưới đáy giếng, sau khi kinh hoảng trong một lúc ngắn ngủi, ký ức của vô số lần thời gian thay đổi liên tục từ từ lấy lại.
"Tỉnh lại dưới đáy giếng – được người cứu lên – gặp loạt chuyện kinh hồn – rồi lại tỉnh lại dưới đáy giếng", Lương Kiện coi những chuyện kỳ lạ mà mình gặp liên tiếp như là luân hồi, Lương Kiện không nhớ rõ mình đã luân hồi bao nhiêu lần, không biết bắt đầu từ lần luân hồi nào, cậu dần dần có một chút ký ức của lần luân hồi trước. Những ký ức này không ngừng tích lũy, chuyện cậu nhớ được cũng ngày càng nhiều, bây giờ cậu thậm chí còn có thể nhớ mỗi một chi tiết của bốn năm lần luân hồi gần nhất.
Mỗi một lần luân hồi, những cảnh tượng nhìn thấy, và những chuyện mà cậu gặp phải đều có chút khác biệt nho nhỏ. Nhưng mỗi một lần luân hồi thì nhân vật trung tâm có đại khái mấy người – Vương Tam cứu cậu, nha hoàn truyền lời, dì chín Yên Chi quyến rũ lả lơi, lão gia quân phiệt béo lùn, thiếu gia yêu đương vụng trộm với Yên Chi do Âu Trình diễn, gã đàn ông trung niên hút thuốc phiện bán con gái, tiểu nha hoàn gả thay, đứa con trai nhu nhược của gã đàn ông trung niên cổ hủ do Lục Tiệp diễn, trong mấy lần luân hồi gần đây còn tăng thêm một số người và tình tiết, như có nhà ở đây những năm sáu mươi bảy mươi trước đây vì đủ mọi nguyên nhân mà cả nhà treo cổ rồi thành quỷ, lần luân hồi trước trước trước đó của cậu chính là bị quỷ treo cổ ở nhà này dọa sợ ngất về đáy giếng.
Thế mà làm cậu lúc mới luân hồi còn tưởng mình giống cô gái Nhật Bản kia xuyên qua thời không qua cái giếng cạn chứ, sự thật tàn khốc đã chứng minh, chỉ là do cậu nghĩ nhiều mà thôi, cậu chỉ là bị nhốt trong ngôi nhà ma cùng hai tên ngốc Âu Trình, Lục Tiệp, trong nhà này trừ ba người bọn cậu ra thì tất cả đều là quỷ hết QAQ.
* Cô gái NB xuyên không qua giếng cạn: hình như tác giả đang nói đến Kagome, nữ chính trong Inu Yasha.
Nguyên nhân mà Lương Kiện vẫn luôn tin rằng mình là người sống, nói ra cũng rất đau đớn, là đói bụng a, không biết từ lúc nào vẫn cứ luôn đói, ọt ọt không ngừng. Người chết chắc chắn sẽ không đói, cho nên Lương Kiện tin chắc rằng mình vẫn còn sống.
Cậu vẫn còn may chán, ít ra mấy lần sống lại còn nhớ rõ chuyện xảy ra trước đó, còn hai đồ ngốc Âu Trình và Lục Tiệp kia càng ngày càng sa vào nhân vật mà mình diễn.
Nghĩ đến đây Lương Kiện liền nén giận, lần luân hồi trước và trước nữa, cậu có ý tốt muốn cứu hai người kia ra, kết quả cả hai lần đều bị hai tên đó phá hỏng.
Lần trước trước đó, vất vả lắm cậu mới làm Lục Tiệp tỉnh táo lại, nhớ đến thân phận thực sự của mình, chung sức với Lương Kiện tìm đường ra ngoài. Nhưng tên Âu Trình kia lại vì phiêu xe với Yên Chi, mỗi lần phiêu là bị ông cha hời kia giết một lần, chắc là do chết nhiều quá nên bị đồng hóa khá nặng, cậu và Lục Tiệp nói hết lời, muốn thuyết phục Âu Trình, kết quả tên này không nói hai lời đã lấy súng bắn bọn họ, Lục Tiệp bị bắn một phát bể đầu, cậu thì bị dọa sợ ngất về trong giếng.
Mà khi sống lại lần tiếp theo, Lục Tiệp chắc là do bị trúng một phát của Âu Trình nên lúc Lương Kiện tìm thấy cậu ta, cậu ta cứ ngơ ngơ ngốc ngốc, Lương Kiện bảo đi theo liền ngoan ngoãn đi theo. Âu Trình thì vì có bài học trước đó nên Lương Kiện không phí lời với cậu ta nữa, cầm gậy đập một phát ngất luôn, sau đó cùng với Lục Tiệp cẩn thận vừa tha vừa nâng ra ngoài, vất vả lắm mới đến cổng lớn, mắt thấy sắp bai bai với nhà ma, Lương Kiện vui sướng còn chưa kịp bước chân ra thì đã bị người ta đập một gậy sau lưng.
Trước khi ngất về trong giếng, cậu chỉ thấy vẻ mặt dại ra của Lục Tiệp cùng cây gậy trong tay cậu ta.
"Mẹ nó, lần này ông mà lại đi cứu tụi nó nữa thì ông đây là đồ ngốc!". Tuy ngoài miệng thì nói vậy, nhưng trong lòng Lương Kiện chưa từng nghĩ sẽ bỏ lại hai người họ không lo, nhưng bây giờ cũng đã như vậy rồi, nếu cậu may mắn thì có thể ra ngoài, còn có thể tìm người quay lại nghĩ cách cứu hai người kia ra, còn nếu mà ba người cứ bị nhốt ở đây như vậy, chắc chắn sẽ dữ nhiều lành ít.
Nhưng dù một mình Lương Kiện muốn chạy ra khỏi nhà ma cũng rất khó khăn, căn nhà ma này luôn không ngừng biến đổi thời gian và vị trí, cả căn nhà như một mê cung cực lớn, hơn nữa trong mê cung lại toàn có quỷ qua lại, thỉnh thoảng gặp mấy tiểu quỷ cứng ngắc thì không sao, nhưng nếu bị mấy "nhân vật" trung tâm kia theo dõi, thì kiểu gì cũng phải quay lại đáy giếng luân hồi lần nữa.
Lương Kiện luân hồi nhiều lần như vậy, nhưng số lần đụng đến cổng lớn nhà ma thì chỉ đếm trên đầu ngón tay, hơn nữa mỗi lần đều là sắp thành lại bại, cụ thể thế nào thì đừng nói, nói nữa thì đều là nước mắt.
Nhưng, không phải Lương Kiện không có thu hoạch nào.
Cậu đã đúc kết ra một ít kinh nghiệm, dễ chạy đến cổng lớn nhà ma chính là phần "Tiểu thư xuất giá" kia, nắm chắc thời cơ đi theo phía sau đám người thân đưa dâu, chỉ cần đừng để người ta phát hiện, là có thể theo đuôi đám người đó đi đến chỗ cổng lớn. Dùng cách này Lương Kiện đã thành công đến được cửa lớn ba lần, nhưng cách này có một lỗi rất lớn, đó là bởi vì tân nương xuất giá, người thân (quỷ?) đưa dâu đều chặn ở tiền viện, rất khó tìm cơ hội chuồn ra được.
Hơn nữa, tiểu thư kia không phải đã nhảy xuống giếng chết rồi sao? Tiểu nha hoàn gả thay sớm đã có tình lang, vốn không muốn gả cho một lão già đã bước nửa bước xuống mồ, còn chưa ra khỏi sân đã làm ầm ĩ lên. Tình lang của tiểu nha hoàn không phải ai khác, mà chính là đại thiếu gia nhu nhược do Lục Tiệp diễn. Tiểu nha hoàn vốn là nha hoàn của thiếu gia nhu nhược kia, nhà này cũng đã nghèo đến độ bán cả con gái, không còn cách nào tiếp tục duy trì mặt mũi như trước đây được nữa, gã đàn ông trung niên trọng nam khinh nữ liền đuổi hết những người hầu có thể đuổi được trong nhà đi, ngoại trừ hầu gái làm việc nặng, thì cũng chỉ để lại một tiểu nha hoàn hầu hạ trong phòng con trai, hai người đã sớm có một chân rồi.
Tiểu nha hoàn được ăn cả ngã về không nói hết mọi chuyện ra trước mặt mọi người, việc kết thân liền biến thành kết thù. Nhà trai không chỉ muốn đòi lại sính lễ 500 đồng bạc, mà còn muốn mang tiểu nha hoàn đi.
Sính lễ vừa đến tay thì gã đàn ông trung niên đã tiêu hết gần nửa, đã đến nước này rồi thì gã đâu đồng ý trả tiền lại chứ?
Gã đàn ông trung niên tuy rằng nghèo túng, nhưng anh cả và em trai của gã đều không phải là người thường, nói ra cũng là nhân vật có uy tín danh dự ở đế đô, con gái của gã đã nhảy xuống giếng chết, con thỏ bị ép quá cũng cắn người, huống chi là người?
Trưởng tử thay cha đón dâu cuối cùng cũng lên tiếng, sính lễ bọn họ không cần, nhưng tiểu nha hoàn gả thay thì dù thế nào bọn họ cũng phải mang đi, cưới về làm vợ bé cho cha hắn, xung hỉ cho lão.
Lúc này đại thiếu gia nhu nhược lại không đứng ra làm gì cả, mặc kệ nhà trai đi đến mang tiểu nha hoàn đi, trong cơn tuyệt vọng, tiểu nha hoàn mặc bộ váy cưới không thuộc về mình đâm đầu chết ở trước cổng lớn, máu nhiễm khắp nơi.
Tiểu nha hoàn vừa chết, cảnh này liền ngừng lại, vị trí cổng lớn cũng thay đổi.
Cho nên, thời cơ này không dễ nắm được.
Nhưng chuyện đã tới nước này rồi, ngoại trừ liều mạng thử một lần, Lương Kiện không còn cách nào hay hơn nữa.
Cậu lại giống như vô số lần luân hồi trước đó, gào to cứu mạng, chờ Vương Tam thả dây thừng xuống, kéo cậu lên.
Nhưng lúc này, cậu gào đến khàn cả cổ thì miệng giếng vẫn chẳng có động tĩnh nào. Không có động tĩnh nhưng lại có biến đổi, miệng giếng vốn tối đen lại có thể nhìn thấy không trung màu xanh tối cùng ráng chiều.
Trong tứ hợp viện rách nát hiu quạnh, giám đốc Lạc của công ty môi giới bất động sản nói đến khô cả họng, "... Đúng là nơi này có hơi rách nát, nhưng anh xem đi, hướng nhà kết cấu rồi diện tích này nữa, hiện giờ nhà kiểu này mà lớn như vậy thì đều cho vào di sản văn hóa cổ bảo vệ hết rồi, trên thị trường không có bán nữa đâu. Nói thật, căn nhà này tôi cũng vừa lấy được hai ngày trước, vừa lúc anh cũng tìm nhà, tôi liền mang anh đến đây, tôi còn có vài vị khách không thiếu tiền, bọn họ đã sớm bảo tôi chú ý cho họ tứ hợp viện thích hợp, nếu anh không thích, thì mai tôi sẽ gọi cho bọn họ, mặc kệ anh có tin hay không, tôi cam đoan trong vòng một tuần sẽ bán được căn nhà này".
Giám đốc Lạc đã làm trong công ty môi giới bất động sản mười hai mươi năm, người mà ông ta sợ nhất là người như Trịnh Quân Diệu, có thích hay không thì chỉ cần nói một tiếng, tốt xấu gì ông ta cũng tìm được chỗ mà đi vào, nhưng Trịnh Quân Diệu từ lúc đi vào đến bây giờ, mặc kệ ông ta nói khoác lác cỡ nào, người nọ không chỉ không ra vẻ gì, mà ngay cả sắc mặt cũng đều không đổi.
Đúng là uổng phí vẻ dễ gần kia của ông ta!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!