Chương 4: Con của quỷ

Động tác của Đông Tể khác hẳn với sự chậm rãi ngày thường, thả gáo ra, hai đôi tay gầy trơ xương nhanh như chớp, đôi mắt u ám nặng nề như lóe tia sáng rồi biến mất, hai tay nắm chặt mang hai con cá vàng to trong nháy mắt.

Hai con cá quỷ vừa mới ăn sạch sáu mạng người tươi sống, thực lực tăng mạnh, chúng cảm giác được gần đây có một chỗ có âm khí rất nặng, rất thích hợp cho chúng sống ở đó, vì thế liền theo âm khí đi đến, tạm thời ngủ đông trong lu nước nhà Đông Tể.

Đông tể vừa đến gần lu nước thì hai cá quỷ giống như ngửi được món ăn ngon nhất trên đời, khác hẳn bình thường chủ động công kích, kết quả ai ngờ bị một thằng nhóc con thoải mái bắt được.

Hai cá quỷ dường như nhận ra được mình gặp được người không tầm thường, liều mạng vặn vẹo đuôi giãy dụa, miệng cá đóng mở phát ra tiếng thét chói ta, trên thân cá trồi lên tầng sương, vẩy cá vàng chậm rãi biến thành sương mù.

Muốn chạy?

Đông Tể nghiêng đầu, bé không biết cá quỷ là gì, chỉ theo bản năng thấy hai con cá này có vẻ ăn rất ngon, ừm, so với bánh trứng thì ngon hơn.

Nhóc con khó tránh khỏi luôn bảo vệ thức ăn, Đông Tể cũng không ngoại lệ.

Hai con cá vàng to rực rỡ này có vẻ rất ngon, nhưng Đông Tể từ nhỏ đã được dạy không được ăn bậy bạ, không thể ăn đồ sống.

Đông Tể có chút khó xử, hai má thịt thịt chậm rãi phình lên, con ngươi tối đen vốn to hơn người thường chậm rãi lan khắp hốc mắt, đầu ngón tay hơi run run, lực trên tay vô thức tăng thêm vài phần.

Phụt.

Một tiếng vang lên, một con cá vàng trong đó ngừng động đậy cái đuôi xinh đẹp của nó, cơ thể biến thành sương mù đen thui như mực, ào ào chui vào lòng bàn tay Đông Tể.

Đông Tể cảm giác như có một dòng nước lạnh thấm dần vào cơ thể, rất thoải mái, thoải mái đễn nỗi bé không khỏi chậm rãi nheo mắt lại, khóe môi hơi nhếch lên, hai lúm lê xoáy như ẩn như hiện.

Một con cá quỷ giả chết nhân cơ hội giãy mạnh, Đông Tể không nắm chặt khiến nó thành công thoát khỏi tay bé, hóa thành sương mù đen dày hoảng sợ không chọn đường bay ra ngoài...

"A ----"

Bên ngoài vang lên tiếng kêu thảm thiết thê lương, Đông Tể vừa lòng nấc cụt vì no, mở móng vuốt gầy teo, lòng bàn tay không có đường chỉ tay có thêm con cá nhỏ bằng đá thuần sắc trắng to khoảng nửa lòng bàn tay, con cá nho nhỏ rất tinh xảo, vảy rõ ràng trên thân, miệng còn có hai chòm râu nhỏ, cái đuôi hơi nhếch lên, giống như lúc nào cũng sẽ bơi đi vậy.

Đá cá nhỏ không lạnh chút nào, ngược lại có cảm giác ấm áp, nhiệt độ cơ thể của Đông Tể thấp hơn người thường nhiều, nên bé rất thích thứ gì ấm áp, cầm đá cá nhỏ thưởng thức một lúc rồi bỏ vào cái yếm nhỏ trong áo bé.

Tiếp tục múc nước, đánh răng rửa mặt, lắc lắc cái đầu dưa hấu xấu xấu. Ảnh ngược đứa bé trong chậu nước dần dần lộ tròng trắng mắt, con ngươi lại khôi phục lại như lúc xưa.

Sửa soạn xong cho mình, Đông Tể mang cái ghế nhỏ đến dưới gốc cây hòe già trong sân, bé mò mò trong bụi cỏ ở gốc cây một lúc, rất nhanh đã tìm được một con cá đá nhỏ ấm áp khác.

Nhặt lên, bỏ vào trong cái yếm, thỉnh thoảng lại sờ một chút, Đông Tể ngoan ngoãn ngồi chờ bữa sáng dưới gốc cây hòe.

Lúc nãy chỉ là đồ ăn vặt thôi, không phải là bữa chính.

Đông Tể phân biệt rất rõ nha.

Vì thế, lúc Tôn bà tử tỉnh dậy liền thấy con trai bảo bối ngồi dưới gốc cây, lúc thấy bà thì hai mắt sáng lên.

"Nhóc ngoan, chắc là đói rồi phải không? Đều do mẹ, đều do mẹ, mẹ lập tức làm mì trứng ốp cho con, một lát là xong thôi!" Tôn bà tử đau lòng vô cùng.

Bà dùng tốc độ nhanh nhất nấu một bát mì thơm ngào ngạt cho Đông Tể, trên mì còn có hai quả trứng ốp vàng óng ánh, ngoài giòn trong mềm, lửa rất vừa.

Đông Tể ăn đến nỗi mắt cũng nheo lại, sau khi ăn mì xong, khó có lúc bé không ngồi dưới gốc cây, mà đi dạo xung quanh cây hòe già.

Vì sao?

Ăn no quá á!

Lão Lý đầu ăn sáng xong, thấy sắc trời không tốt lắm liền không thả dê ra, ông vác cái sọt trên lưng, chuẩn bị ra đất trồng rau ở ngoài sân cắt chút cỏ dại về cho dê ăn.

Ông nhìn Đông Tể ở đằng kia đi quanh cây hòe, theo bản năng ngẩng đầu nhìn cây, cây hòe vốn đã qua mùa nở hoa năm nay không biết vì sao lại mọc tiếp lần nữa, chỉ một đêm mà đã nở rộ.

Cả cây toàn là màu trắng bạc, đẹp vô cùng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!