Lương Kiện dùng hết sức, vất vả lắm mới bò ra được đáy giếng nhờ sợi dây thừng, vừa ra cậu liền trợn tròn mắt.
Mịa nó, cậu xuyên không rồi hả?
Tứ hợp viện kiểu cũ, trong sân treo đầy đèn lồng, chiếu sáng trưng cả bốn phía. Hành lang quanh co, hoa nở cây xanh tươi, tinh xảo và thanh lịch không nói được nên lời.
"Đại, đại ca, đây, đây là đâu vậy?". Lương Kiện ngơ ngác nhìn về phía người đã cứu cậu, người nọ mặc bộ đồ ngắn bằng vải thô chỉ thấy trong phim truyền hình, mặt nhỏ gầy, nhìn hơi đen, đờ ra.
Lương Kiện hỏi anh ta mấy lần, anh ta cũng không phản ứng lại. Lương Kiện sốt ruột, cậu muốn đi tìm người khác hỏi một chút, vừa định nhấc chân đi đã bị người đàn ông kia sắc mặt căng thẳng giữ chặt, hình như anh ta muốn nói gì đó, nhưng lúc há miệng ra trong đó chỉ còn nửa đầu lưỡi, ư ư a a rồi lắc đầu rồi ra hiệu, Lương Kiện nhìn mà không hiểu là có ý gì.
Đang sốt ruột không biết nên làm gì, một thiếu nữ ăn mặc như nha hoàn đi đến, thiếu nữ kia rất xinh đẹp, nhưng lại cho người ta cảm giác rất chất phác, giọng cô cứng ngắc không có âm điệu gì nói: "Vương Tam, dì chín bảo anh mang người đến, anh mau đi đi, nếu chậm, dì chín sẽ nổi giận đấy".
Người được tiểu nha hoàn gọi là Vương Tam, trên mặt lộ vẻ sợ sệt, anh ta rất lo lắng muốn nói gì đó với tiểu nha hoàn, nhưng lại không nói được, chỉ có thể ra hiệu. Tiểu nha hoàn như là chẳng nhìn thấy gì cả, lặp lại lời lúc nãy, giống y xì đúc.
Không thích hợp.
Lương Kiện có đôi lúc rất ngốc, nhưng lúc quan trọng thì đầu óc xoay rất nhanh. Tuy cậu chưa rõ tình hình trước mắt, nhưng đã có đề phòng với dì chín trong miệng tiểu nha hoàn rồi.
Vương Tam ra hiệu với tiểu nha hoàn một lúc lâu, nhưng tiểu nha hoàn như không nhận ra vậy, cô dường như chỉ biết nói câu đó, không ngừng lặp lại, không ngừng lặp lại, càng lúc càng nhanh hơn, khoảng thời gian tạm dừng càng ngày càng ngắn, giọng cũng càng lúc càng lớn, Lương Kiện phải bịt tai lại.
Giọng nói the thé, khiến người ta choáng váng khó chịu.
"Dừng dừng dừng, tôi đi, tôi đi được chưa chị hai! Có thể đừng nói ầm ĩ như vậy nữa được không?".
Lương Kiện vừa nói xong, quả nhiên tiểu nha hoàn ngừng lại.
Vương Tam thở dài, ánh mắt phức tạp nhìn Lương Kiện, sau đó vẻ mặt đau khổ đi theo tiểu nha hoàn, dẫn Lương Kiện đi qua hành lang quanh co khúc khuỷu, đi vào sân trước.
Nếu sân sau dùng từ tinh xảo thanh lịch để hình dung, thì sân trước phải dùng từ xa hoa, trên hành lang quanh co treo đầy đèn bằng ngọc lưu ly, dưới ánh đèn dầu chiếu xuống, lọt vào trong tầm mắt là rường cột chạm trổ rất tráng lệ, Lương Kiện cũng coi như là người đã thấy nhiều cảnh xa hoa, nhưng đến nơi này, cậu vẫn cứ cảm thấy mắt không đủ để dùng, vô thức nhìn mê mẩn, ngay cả Vương Tam không thấy lúc nào cậu cũng không chú ý đến.
Đi tới, đi tới, Lương Kiện ngửi được một mùi hương thanh nhã, như có như không, thấm vào ruột gan.
Tiểu nha hoàn bỗng dừng trước một gian phòng chính, cô hành lễ về phía cánh cửa khép hờ, quy củ nói: "Dì chín, Duyệt Nhi đã đưa thiếu gia đến".
"Tốt lắm, Duyệt Nhi, em lui xuống đi". Trong phòng vang lên giọng nữ biếng nhác mềm mại, rõ ràng là một câu rất bình thường, nhưng thốt ra từ miệng người phụ nữ kia như là triền miên đến tận xương tủy, Lương Kiện không biết làm gì đứng đó, tiểu nha hoàn đã đi xa, giọng nữ trong phòng mới vang lên lần hai, "Thiếu gia sao còn chưa tiến vào, chẳng lẽ là muốn Yên Chi tự ra đón sao?".
Tiếng trêu đùa thánh thót, giọng điệu mềm mại ngọt ngào, Lương Kiện cảm giác đầu gối mình hình như nhũn ra, cậu véo mạnh bắp đùi mình, không đau, lại véo, vẫn không đau, đây là có chuyện gì?
Lương Kiện còn chưa kịp rút lui, cửa gỗ khắc hoa nặng nề đã két một tiếng mở ra, một sức mạnh không nhìn thấy được trực tiếp "hút" Lương Kiện vào, Lương Kiện vấp vào bệ cửa loạng choạng mấy bước, sau khi đứng vững liền thấy rõ người phụ nữ đứng trước mặt cậu, lập tức trợn tròn mắt, theo bản năng bịt kín mũi, kẹp chặt hai chân.
Đẹp, thực sự là rất đẹp.
Người phụ nữ dù không trang điểm vẫn có dung mạo như tranh vẽ, mắt như thu thủy môi như kiều hoa, da trắng nõn nà, cô mặc một cái yếm mỏng, yếm đỏ được những sợi chỉ màu sắc rực rỡ thêu rất nhiều đóa hoa tinh xảo đẹp đẽ, mái tóc đen như mây rũ xuống vừa lúc che lại điểm đỏ trước ngực, nhưng không che được bộ ngực lớn "sống động như thật". Ở dưới mặc một tiết khố bằng sa mỏng cùng một chất liệu, đôi chân trắng ngần như ẩn như hiện, ở cổ chân tinh xảo đeo một chiếc lục lạc nho nhỏ bằng vàng, theo động tác của cô vang lên tiếng đinh đang thanh thúy động lòng người.
Đing, đing, đing, trong trẻo dễ nghe, giống như người phụ nữ mang theo mị lực tiêu hồn phệ cốt.
Người phụ nữ nhẹ nâng cánh tay ngọc lên vén tóc, nhếch môi cười khẽ, phong tình vạn chủng kết hợp với mùi hương nhẹ nhàng hút hồn ập vào mặt, sắc không say người người tự say.
"Ực".
Lương Kiện không nhịn được nuốt nước miếng ừng ực, vưu vật như vậy, vưu vật như vậy...
Phản ứng của Lương Kiện hình như đã khiến người phụ nữ rất vừa lòng, một tay cô che miệng cười duyên, một ngón tay ngọc nhếch nhẹ lên, châm rãi xoay người sang chỗ khác, eo nhỏ như rắn nước lắc lắc đi vào bên trong, tiếng chuông dễ nghe cùng mùi hương câu hồn, đang làm tan rã ý chí cuối cùng của Lương Kiện, mắt cậu dính chặt vào lưng người phụ nữ vô thức đi theo, mới đi được vài bước, bỗng bị cái gì đó làm vướng chân, ngã gục xuống, cái cằm đôi đầy thịt đập mạnh lên chuyên trên sàn nhà, không đau, nhưng Lương Kiện lập tức tỉnh táo lại.
Không thích hợp, tất cả mọi thứ ở đây đều không thích hợp, người phụ nữ trước mắt càng không thích hợp.
Lương Kiện chật vật bò từ dưới đất dậy, ánh mắt rời rạc dần ngưng tụ lại, chờ đến khi tầm mắt cậu lại rơi xuống lưng người phụ nữ, cậu sợ đến nỗi ngồi phịch xuống đất, suýt nữa là thét chói tai ra.
Phía sau hộp sọ của người phụ nữ không có, thứ đỏ đỏ trắng trắng bên trong rất giống não bị người ta quấy nát, gì mà thân như bươm bướm dáng người như rắn nước chứ, trên lưng thối rữa đến nỗi ngay cả một miếng da cũng không có được không? Người phụ nữ nghe được tiếng động liền nghiêng đầu, trên mặt vẫn còn nụ cười duyên câu hồn, nhưng trên trán lại có một lỗ thủng tối om.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!