Dư Đồng tức giận đạp cái xe hai cái, lại nhét xe về bãi để xe, kéo "Lương Kiện" chạy như điên. Nhưng hai người vẫn đến chậm, đến muộn tận mười mấy phút, may mà "Diệt Tuyệt sư thái" không làm khó hai người, sau khi hỏi tên thì cho bọn họ vào lớp.
Vẻ mặt "Lương Kiện" ngây thơ không biết, ngồi trong lớp nhìn đông nhìn tây, hưng phấn như vừa đứa trẻ vừa lên học mẫu giáo, Dư Đồng lại là vẻ sống không còn gì luyến tiếc, vào sổ đen của "Diệt Tuyệt sư thái", bọn họ cứ chờ xui xẻo trong học kỳ này đi.
Quả nhiên, một buổi học mà Dư Đồng và Lương Kiện bị gọi lên nhiều lần.
Dư Đồng là dựa vào tài năng của mình từ tỉnh ngoài thi đậu vào B đại, cậu tự nhận không kém cái kiểu học bá là bao, lên đại học cũng không chơi bời, tuy không căng như hồi học cấp 3, nhưng mỗi buổi học vẫn nghiêm túc nghe giảng. Hung danh của "Diệt Tuyệt sư thái" vang vọng bên ngoài, không chỉ cần chuyên tâm vào mỗi buổi học của bà, mà sau giờ học cũng phải bỏ công sức vào nữa.
Bởi vậy, khi "Diệt Tuyệt sư thái" hỏi cậu hàng loạt vấn đề, cậu đều trả lời được, nhìn vẻ mặt của "sư thái" xem ra vẫn vừa lòng, cuối cùng tạm thời tránh được một kiếp.
"Lương Kiện" lại không may mắn như vậy.
Bài chuyên ngành của "Diệt Tuyệt sư thái" là dạy hoàn toàn bằng Tiếng Anh, nẽ quỷ nghe hiểu được mới lạ, "Diệt Tuyệt sư thái" hỏi liên tiếp mấy câu, nhưng vẻ mặt cô lại ngơ ngác nhìn "sư thái", "sư thái" còn chưa làm gì, thì mắt cô đã đỏ lên, nước ầng ậng trong mắt, khiến "sư thái" ý chí sắt đá cũng ngơ theo.
Bà có chút ấn tượng với Lương Kiện, mấy buổi trước cũng bảo cậu ta trả lời không ít câu, không nói trả lời thế nào, ít ra cũng không giống như hôm nay không nói câu nào, vẻ mặt sắp khóc như chịu oan ức lớn lắm vậy. Chẳng lẽ đứa nhỏ này chịu kích thích gì sao? Cũng không biết "sư thái" tưởng tượng ra cái gì, mà bà lại cho Lương Kiện ngồi xuống trước, sau đó cũng không gọi đứng lên trả lời nữa.
Như vậy cũng được sao?!
Dư Đồng thấy mình thật xui xẻo. Cậu nhìn nữ quỷ, lại thấy cô ngồi rất đoan chính, không chớp mắt nhìn chằm chằm bảng đen, hai con mắt như sáng rực lên.
Vất vả lắm mới qua được một tiết, Dư Đồng khẽ hỏi: "Vừa nghe cô giáo dạy cô hiểu à?".
"Lương Kiện" xấu hổ lắc đầu.
"Vậy sao cô nghe chăm chú như vậy? Làm tôi tưởng cô nghe hiểu chứ".
"Lương Kiện" thỏ thẻ nói: "Không nghe hiểu nên càng phải chăm chú nghe a, tôi rất hâm mộ các anh, có thể đến trường".
Dư Đồng nói nhỏ: "Không phải cô nói cha cô là tiến sĩ sao? Nhà cô chắc cũng được coi như dòng dõi thư hương nhỉ? Tôi xem trong TV thấy thời đó của cô không phải có trường nữ sinh gì đó sao? Sao cô không đến trường?".
"Lương Kiện" thở dài nói: "Cha tôi nói "Phụ nữ không có tài mới là đức", thân là phụ nữ chỉ có thể biết chữ, có thể xem hiểu sổ sách là đủ, hiền huệ trinh tĩnh, giúp chồng dạy con là bổn phận của phụ nữ".
* Hiền huệ trinh tĩnh: hiền lành đức hạnh trung trinh yên lặng.
Dư Đồng nghe vậy lắc đầu: "Những lời mà cha cô nói, trong cái thời này, nếu ông ta dám nói vậy với nữ sinh lớp tôi, xem xem mấy cô đó có nhổ nước bọt cho ông ta chết đuối không".
Nữ quỷ không nói gì, nhưng hâm mộ trong mắt sắp trào ra.
Dư Đồng thấy vậy cũng im lặng, trong lòng không biết có vị gì.
Lại học thêm một tiết của "Diệt Tuyệt sư thái", lớp học liền kết thúc, thời gian nghỉ ngơi giữa các lớp cũng dài hơn một chút, chuông tan học vừa vang lên, mọi người thu dọn đồ đạc, chuẩn bị dời trận địa.
Dư Đồng dọn đồ xong chuẩn bị đi ra ngoài, lại thấy "Lương Kiện" nghẹn đỏ cả mắt, ngồi trên ghế không nhúc nhích.
"Nè, cô lại sao nữa vậy? Nhanh lên đi, cô muốn chúng ta đến muộn lớp sau à?".
Qua một lúc lâu, nữ quỷ đỏ mặt cúi đầu, giọng nhỏ như muỗi kêu, "Tôi, tôi muốn đi nhà xí".
Đối mặt với dáng người như gấu và khuôn mặt thô ráp của "Lương Kiện", Dư Đồng dù thế nào cũng không thể thương hương tiếc ngọc nổi, "Muốn đi vệ sinh thì nói sớm a, lề mề làm gì? Cô mà còn lề mề như vậy nữa, có tin tôi ném cô cho Đông Sinh không?". Nói xong Dư Đồng nhanh chóng bổ sung thêm một câu, "Không cho khóc, lại khóc nữa tôi ném cô cho Đông Sinh đấy!"
"Lương Kiện" hít hít mũi, cố ép nước mắt về.
Dư Đồng dẫn nữ quỷ đang tủi thân đi đến cửa nhà vệ sinh, kết quả nữ quỷ thấy là nhà vệ sinh nam liền chết sống không chịu vào.
"Sao, cô còn muốn vào nhà vệ sinh nữ hả? Tôi cũng muốn vào đây, nhưng cô xem hai ta có thể vào được không? Sẽ bị đánh chết đấy có được không? Hoặc là cô vào, hoặc là cô nhịn đi". Người xung quanh rất nhiều, Dư Đồng chỉ có thể đè giọng, ghé sát bên tai "Lương Kiện" nói.
Hơi thở ấm áp phun bên tai, mặt "Lương Kiện" đỏ đến nỗi sắp nhỏ ra máu, "Liệu có thể, có thể về phòng, phòng ngủ không?".
"Không được! Không đủ thời gian được không? Tôi đếm đến ba, cô mà không vào thì tôi đi đây!".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!