Chương 36: Thời gian

"Nè nè, làm ơn đừng khóc có được không? Xem như là tôi xin cô đó? Có thể để tai tôi yên tĩnh ba phút được không?"

Một người béo gần trăm cân ngồi dưới đất tựa vào cửa, khóc thút thít nghẹn ngào, vừa khóc là khóc cả tiếng không dừng lại, thỉnh thoảng còn dùng kiểu Lan Hoa Chỉ lau nước mắt, cái cảnh đó, chỉ có thể dùng bốn chữ để hình dung – vô cùng thảm thiết!

Dư Đồng nghe xong "Lương Kiện" và Đông Sinh nói chuyện, có thể đoán được đại khái đã xảy ra chuyện gì. Vốn cậu còn thấy khó tin cộng thêm chút tà hồ, trong lòng cũng hơi sợ hãi, dù sao cậu là một người theo chủ nghĩa duy vật dưới lá cờ đỏ, ngay cả phim kinh dị cũng chẳng xem hết một hai bộ, bây giờ lại có một nữ quỷ sống sờ sờ trước mặt, tam quan nát vụn rơi đầy đất bây giờ vẫn chưa nhặt lên.

Hai mắt "Lương Kiện" sưng vù như quả hạch đào, nước mắt ròng ròng nhìn Dư Đồng, như là con thỏ nhỏ bị hoảng sợ vậy, yểu điệu dùng Lan Hoa Chỉ che miệng muốn ngừng khóc. Nếu là một đại mỹ nữ khóc như vậy sợ là đàn ông ai cũng mềm lòng, nhưng đối diện lại là một tên béo thân cao trên mét tám cân nặng gần trăm cân! Thanh thuần cái khỉ khô!

Dư Đồng càng khó chịu hơn, cậu quay đầu lại vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc, hận không thể đào hai con mắt ra.

"Đông Sinh, làm sao đây?" Lần đầu gặp mặt, Dư Đồng đã cảm thấy Đông Sinh không giống như những người khác, nhưng lại không nói cụ thể ra được, bây giờ rốt cục cậu cũng hiểu, liếc mắt là có thể thấy nữ quỷ chiếm trong thân thể, liệu có thể là người bình thường được sao? Giờ này phút này, sự thần bí của Đông Sinh trong lòng Dư Đồng đã tăng lên vèo vèo, có xu thế đột phá chân trời.

Đông Sinh từ trên cao nhìn xuống "Lương Kiện" đang khóc bù lu bù loa, chậc chậc trong lòng, từ nhỏ đến lớn cậu đã gặp qua không ít quỷ, nhưng khóc nhiều như nữ quỷ này thì chưa từng thấy.

"Hồn của Lương Kiện đâu? Có phải cô giấu cậu ấy rồi không?" Đông Sinh lạnh lẽo hỏi.

Đông Sinh vừa hấp thu oán khí của Quý Hàm, còn chưa tiêu hóa hết, mặc dù có cá linh che giấu cho cậu, nhưng nhiều ít gì cũng lộ ra một chút.

Trong mắt nữ quỷ, oán khí tối đen vờn quanh thân Đông Sinh, còn giống quỷ, ừm, lệ quỷ hơn cô nữa, cô vốn nhát gan, bây giờ lại sợ đến mức run rẩy, lắp bắp nói: "Tôi, tôi không biết, tôi, hu hu, sau khi tôi tỉnh lại, đã ở trong nhà anh ta rồi, là người nhà của anh ta đưa tôi đến học đường".

Đông Sinh sắc bén nắm được điểm mấu chốt, "Học đường? Cô chết vào năm nào?"

"Dân, Dân quốc năm thứ năm". Nữ quỷ khóc thút thít nói.

Mắt Dư Đồng trợn tròn, "Dân quốc năm thứ năm? Đông Sinh, từ Dân quốc năm thứ năm đến bây giờ đã là bao nhiêu năm rồi?" Dư Đồng là sinh viên khoa học tự nhiên, đối với lịch sử, nhất là lịch sử cận đại khuất nhục kia, hoàn toàn không hứng thú.

Nữ quỷ cũng nhìn Đông Sinh, cô đâm đầu xuống giếng tự sát, sau khi chết vẫn luôn bị nhốt dưới đáy giếng, không biết thời gian trôi qua bên ngoài thế nào.

Đông Sinh mặt không cảm xúc nói: "Tròn một trăm năm rồi".

"Một trăm năm? Lão quỷ trăm năm?" Dư Đồng nhớ lúc cậu còn nhỏ đã được các anh họ dẫn đi xem hai bộ phim kinh dị của Nhật Bản, nữ quỷ bên trong rất đáng sợ, đáng sợ đến nỗi suýt để lại bóng ma cho cậu, mấy buổi tối liền không dám tự đi vệ sinh, suýt nữa là vẽ bản đồ rồi. Từ đó về sau, Dư Đồng sẽ không xem bộ phim nào có dính dáng đến quỷ nữa, phim zombie không tính.

* Vẽ bản đồ = đái dầm/xuất tinh trong mơ

Nhưng nữ quỷ trước mắt này khác hẳn trong ấn tượng trước đây của cậu, dù gì cũng đã chết một trăm năm rồi, sao gan còn nhỏ hơn người sống là cậu hả? Đạo hạnh trăm năm, chẳng lẽ để luyện khóc công?

Đã là phụ nữ thì đều rất để ý đến tuổi, nữ quỷ đã chết một trăm năm cũng không phải là ngoại lệ, cô hơi sợ, nhưng vẫn cố can đảm nói: "Mười sáu tuổi, lúc tôi chết mới chỉ mười sáu tuổi". Chẳng dính dáng gì đến cái chữ "lão" kia cả!

"Cô chết ở đâu?" Đông Sinh tiếp tục hỏi.

"Lương Kiện" khẽ run lên, giọng nhỏ xíu nhát gan nói: "Trong... trong cái giếng ở sân sau nhà tôi".

Dư Đồng khi còn bé thì gan rất nhỏ, nhưng khi dần lớn lên thì gan cũng lớn theo, có "cao nhân" Đông Sinh ở đây, cậu cũng không sợ nữ quỷ đang khóc lóc kia nữa, lòng hiếu kỳ của cậu lớn hơn Đông Sinh nhiều, "Trong giếng? Là tự cô nhảy hay bị người khác đẩy xuống?"

Chuyện đau lòng như vậy, nữ quỷ không muốn nói, nước mắt lại bắt đầu rơi.

"Tốt nhất cô nên thành thật đi, có tin tôi đánh cho cô hồn bay phách tán không?" Dư Đồng có khuôn mặt thành thật hàm hậu của anh nông dân, nhưng thật ra trong bụng toàn ý xấu, dọa người, không, dọa quỷ rất thành thục.

Hiển nhiên là nữ quỷ không biết gì, lập tức đã bị dọa, ngoan ngoãn kể chuyện của mình ra.

Thì ra cô là con gái của một tiến sĩ, tổ tiên nhiều đời làm quan, sớm nhất là ngược về triều Tống, trâu nhất là có người làm đến quan nhị phẩm, đã từng được coi là danh môn vọng tộc. Nhưng vào cuối nhà Thanh, gia tộc bọn họ chỉ còn vài người đút tiền mua chức quan nhỏ. May mà gia tộc cất giữ nhiều tài phú, hơn nữa trong chi bọn họ, bác cả và chú út đều ra biển làm ăn, chỉ tính cửa hàng trang sức, hiệu cầm đồ cũng đã có mấy căn rồi, cũng có không ít nhà hàng, lúc cô chết, anh con trưởng nhà bác cả đang hợp tác với bạn học người nước ngoài của anh, chuẩn bị mở nhà máy khai thác mỏ, so với rất nhiều nhà ở thời đó, thì nhà bọn họ có cuộc sống không tệ.

Cha của cô đứng hàng thứ hai, từ nhỏ đã thích đọc sách, sau khi thành niên cũng không phụ kỳ vọng, dựa vào tài năng của mình thi đậu tiến sĩ nhị giáp, được ban thưởng tiến sĩ xuất thân. Tiếc là chưa kịp vui mừng, năm thứ hai hoàng đế tuyên bố hủy bỏ khoa cửa, tiến sĩ xuất thân cùng bảng với ông, hoặc là dùng chi phí của triều đình hoặc tự trả rất nhiều tiền để đi du học nước ngoài.

Nhưng cha cô lại rất cổ hủ, bác cả và chú út chuẩn bị hết cho ông, nhưng ông không muốn đi, ở lại kinh thành làm một viên quan nhỏ ăn không đủ no nhưng không đến nỗi chết đói.

* Tiến sĩ xuất thân: là danh hiệu trong hệ thống thi cử Nho học của phong kiến Trung Quốc. Minh Thanh chia làm 3 giáp. Nhất giáp ba người, tức là Trạng Nguyên, Bảng Nhãn, Thám Hoa, ban thưởng tiến sĩ cập đệ. Nhị giáp khoảng 40-50 người, ban thưởng tiến sĩ xuất thân. Tam giáp khoảng 100-300 người, ban thưởng đồng tiến sĩ xuất thân.

Khi đó, lão thái gia lão thái thái vẫn còn sống, cha mẹ còn thì không ở riêng, lão thái gia lại rất thiên vị cha cô, tiền cũng là dùng chung, cuộc sống rất thoải mái.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!