Chương 29: Địa phược linh

Từ sau ngày đó, sinh hồn liền biến mất không thấy tung tích, cũng chưa từng xuất hiện lại.

Đông Sinh và A Hoàng không trực tiếp giúp sinh hồn, không chỉ thù lao đã bàn không có, mà công đức Đông Sinh chờ mong hơn nửa tháng cũng không vớt được nửa phần.

A Hoàng tức giận đến nghiến răng, mắng sinh hồn không lương tâm, sống lại cũng không biết đường đến gặp bọn họ. Dù giao dịch giữa bọn họ không thành, nhưng cậu ta vẫn luôn đi theo Đông tể, quỷ vật không dám đến giở trò với cậu ta, không có công lao cũng có khổ lao chứ? Lùi một vạn bước mà nói, mọi người ở chung nhiều ngày như vậy, cũng coi như có mấy phần tình cảm phải không? Kết quả người vừa đi liền không còn tin tức, đúng là không có nghĩa tình gì cả.

Đông Sinh cũng rầu rĩ không vui mấy ngày, tất nhiên cậu buồn phiền phần lớn là do tiền thù lao mười nghìn tệ kia không còn nữa, cậu đã nghĩ xong rồi, lấy được số tiền đó phải đi ăn vịt nướng với A Hoàng, kết quả bây giờ lại ngược lại, con vịt nấu chín còn bay, ai mà không sầu chứ? Còn một phần rất nhỏ khác là bởi vì sinh hồn. Bọn họ ở chung cũng được hơn mười ngày, ngoại trừ người trong nhà, từ nhỏ đến lớn Đông Sinh chưa từng thân thiết ở chung với ai nhiều ngày như vậy. Bỗng một người cả ngày lắc lư nói liên tục trước mặt mình không thấy đâu nữa, ngay cả một tin cũng không có, tất nhiên là Đông Sinh không quen rồi.

Lừa gạt.

Thỉnh thoảng Đông Sinh cũng đồng ý lời A Hoàng mắng sinh hồn, vì sinh hồn thường xuyên nói bên tai cậu là chờ sau khi cậu ta sống lại sẽ dẫn cậu đi ăn món ăn/bánh ngọt/kem ly ngon nhất thủ đô... Nói làm Đông Sinh trộm nuốt nước miếng không biết bao nhiêu lần.

Hai ngày đầu khi sinh hồn biến mất, Đông Sinh còn nghĩ chắc cậu ta sắp trở lại rồi. Nhưng qua mười ngày, sinh hồn ngay cả một cuộc gọi báo bình an cũng không gọi, Đông Sinh từ nhỏ được ba mẹ ông nội A Hoàng chiều đến lớn, ít nhiều gì cũng có chút tính tình.

Biến mất thì biến mất đi, ai thèm chứ, hừ.

Áp lực từ việc tồn tại và cuộc sống khiến Đông Sinh rất nhanh đã quên sinh hồn.

Sẩm tối, sau khi ăn tối xong, Đông Sinh lại đến kiểm tra tình hình của địa phược linh.

Địa phược linh trở thành lệ quỷ oán linh trong thời gian rất dài, dưỡng hồn phù mà Đông Sinh dán xung quanh nó mặc dù liên tục phát huy tác dụng, nhưng trong khoảng thời gian ngắn không thể làm tỉnh lại thần trí của địa phược linh hoàn toàn được.

Nhưng dù thế nào, tình hình của địa phược linh đã tốt hơn lúc đầu thấy rất nhiều. Hiện giờ nó rất ít khi lặp lại cảnh chết kia, mặt quỷ cực lớn cũng dần ngưng tụ thành người trẻ tuổi đã chết trong cảnh chết chóc kia.

Oán khí của địa phược linh cực kỳ sâu nặng, trước khi nó hoàn toàn khôi phục thần trí và trí nhớ, Đông Sinh không dám phá hủy phược hồn trận. Một khi cậu hủy trận pháp thả địa phược linh ra, rồi địa phược linh mà làm chuyện ác thương tổn đến người vô tại, chắc chắn thiên đạo sẽ tính hết lên đầu cậu, không nói lý hơn cả phụ nữ thời kỳ mãn kinh nữa.

Hiện giờ mạng nhỏ của Đông Sinh cũng đã đầy ngập nguy cơ rồi, nếu còn bị thiên đạo nhìn chằm chằm nữa, thì không bằng tìm sợi dây thừng treo mình lên cho rồi.

Địa phược linh đã khôi phục hình người ngồi bên cạnh bồn hoa trước ký túc xá, im lặng ngẩn người.

Đông Sinh đến gần mà nó cũng không có chút phản ứng nào.

"Anh quen Trần Bằng không?" Đông Sinh đặt câu hỏi theo thường lệ.

Trần Bằng là điểm vào duy nhất mà Đông Sinh tìm được hiện giờ, nếu không phải trên người Trần Bằng có oán khí mặt quỷ như có như không, thì ai cũng không thể ngờ một vị giáo sư phong độ hào hoa phong nhã như vậy lại có quan hệ với địa phược linh chết thảm.

Bởi vì chuyện địa phược linh, Đông Sinh và A Hoàng chia nhau điều tra cuộc đời của Trần Bằng.

Tổng hợp những tin tức đã điều tra được, Trần Bằng là một người khá may mắn lại rất hạnh phúc.

Năm xưa, gã từ một tỉnh nông thôn thi đậu trường đại học hàng đầu trong nước, tuy học ngành khảo cổ học ít được người xem trọng, nhưng gã vẫn luôn cố gắng, sau khi học xong liền học lên nghiên cứu sinh, rồi thuận lợi học lên tiến sĩ. Trong lúc học nghiên cứu sinh và tiến sĩ, Trần Bằng đã nhiều lần tham dự các hạng mục khảo cổ lớn trong nước, đồng thời phát biểu nhiều luận văn khảo cổ có ý nghĩa thời đại, chờ đến năm gã đạt học vị tiến sĩ, đã phát biểu một luận văn làm giới khảo cổ phải chấn động, nhờ luận văn này, gã được nhiều trường đại học nước ngoài tung cành ô

-liu, cuối cùng gã đã chọn học bổng toàn phần của trường đại học nổi tiếng nhất thế giới, đi du học ở nước M.

Sau khi học xong, gã nhận lời mời của trường đại học nổi tiếng nước ngoài làm giảng viên khảo cổ học, còn tham dự không ít hoạt động khảo cổ trong và ngoài nước, trong lúc đó, Trần Bằng vì sự xuất sắc của mình mà trước khi về nước, gã đã đạt được học hàm giáo sư.

Năm nay, gã mang theo vợ con về nước, đồng ý lời mời vào B đại, làm giáo sư chủ giảng môn bắt buộc "Phát hiện và tìm kiếm trong khảo cổ Trung Quốc" của đám Đông Sinh.

Trần Bằng năm nay gần 36 tuổi, lý lịch rất đẹp, những thành tựu mà gã đã đạt được vượt xa những người trong nước khác, được truyền thông gọi là người đứng đầu giới thanh niên trong khảo cổ nước Z, nhân vật lớn tương lai của giới khảo cổ trong nước.

A Hoàng còn điều tra ra được lần này Trần Bằng về nước là vì cha vợ của gã qua đời. Vợ của Trần Bằng thừa kế công ty bán đấu giá tác phẩm nghệ thuật và một cửa hàng đồ cổ, cùng với số lượng lớn tác phẩm nghệ thuật và đồ cổ đang được cất giữ, giá trị ước tính hơn một tỷ.

Thực ra người điều hành công ty bán đấu giá và cửa hàng đồ cổ đều là Trần Bằng, hơn nữa trước khi cha vợ gã qua đời, Trần Bằng ở nước ngoài cũng đã điều hành việc làm ăn rồi. Lúc A Hoàng điều tra liền phát hiện còn có một nhóm người khác cũng đang điều tra Trần Bằng.

Công việc vẻ vang, tương lai như gấm, ôm tài phú kếch xù hơn một tỷ, còn có một người vợ xinh đẹp và cô con gái đáng yêu ngoan ngoãn.

Dù nhìn từ góc độ nào, Trần Bằng từ một thằng nhóc ở nông thôn đi đến được như bây giờ, cuộc đời của gã chỉ có thể dùng bốn chữ để hình dung, nhân sinh người thắng.

Trong công việc Trần Bằng khá hiền hòa thân thiết, gần gũi với đồng nghiệp, trên lớp thì khôi hài thú vị, nói có sách mách có chứng thuận tay lấy ra, dù sách giáo khoa có buồn chán thế nào thì gã cũng nói rất sinh động thú vị.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!