Chương 28: Địa phược linh

Đông Sinh đánh thắng huấn luyện viên Trương, cũng nổi bật trước mặt lãnh đạo trường và quân khu, ngay lập tức đã nổi bật không ai sánh bắng. Dù là bạn cùng lớp hay bạn cùng phòng tạm thời đều thay đổi ấn tượng về cậu. Trái lại Đông Sinh vẫn như thường ngày, không thích nói chuyện, nhưng dù là nhiệm vụ mà huấn luyện viên sắp xếp hay ban ủy giao cho, cậu đều nghiêm túc hoàn thành đảm bảo chất lượng, về phần tập quân sự nếu mọi người có vấn đề gì muốn hỏi cậu, thì cậu cũng rất nghiêm túc giảng giải, sau những lần ở chung, mọi người đều thấy Đông Sinh là người không tệ.

Thiên tài thường khó tránh khỏi có tính quái lạ, chỉ cần có bản lãnh thực sự, mọi người đều có thể bao dung hiểu cho.

Trong tập quân sự, chuyện Đông Sinh không am hiểu nhất là hát quân ca.

Bình thường lẫn trong đám người, mọi người đều gào khóc thảm thiết, Đông Sinh hát nhỏ đi, hoặc chỉ há mồm không ra tiếng, thì sẽ không bị lộ bản chất mù âm nhạc của cậu.

Nhưng chờ đến lúc tập quân sự được hơn nửa, những gì cần huấn luyện đã dạy gần đủ rồi, quan hệ giữa bạn học cũng dần hòa hợp hơn, sau một ngày huấn luyện, ăn xong cơm tối, thời tiết mát mẻ, huấn luyện viên Trương liền tập hợp mọi người đến hát quân ca, để gia tăng tính thú vị, ông chia quân ca làm mấy phần, mỗi người hát một đoạn.

Chờ đến phiên Đông Sinh, mọi người đều trợn tròn mắt ---

Nhịp đâu?! Nhịp đi đâu rồi?

Sau khi các bạn học cười vang xong, liền phát hiện mặt Đông Sinh vẫn không có cảm xúc gì như bình thường, lỗ tai lại hơi đỏ lên.

Thì ra đây mới là cách tiếp đất của bạn Đông Sinh, hơn nữa còn rất bình dân nữa.

Mọi người vốn đang ngoan ngoãn hát quân ca, nhưng sau chuyện của Đông Sinh liền bắt đầu có người ồn ào muốn chơi trò chơi, chơi thua phải biểu diễn tiết mục. Huấn luyện viên Trương rất nghiêm khắc khi huấn luyện, nhưng ra khỏi sân thì lại rất hiền hòa dễ nói chuyện, thấy mọi người đều hưng phấn bừng bừng, chẳng nói gì mà đồng ý luôn, ông còn để những bạn quen quy tắc trò chơi đến làm MC, mình thì vui vẻ gia nhập vào trong mọi người, tham gia trò chơi.

Đông Sinh rất bất hạnh, vòng đầu tiên đã thua trận.

Đề tài tiết mục không giới hạn, Đông Sinh nghĩ một chút, kể một chuyện cười cho mọi người: "Lúc trước có một tên béo, anh ta rớt từ trên lầu xuống, rồi..."

"Rồi biến thành tên béo chết, đổi đi đổi đi, bạn Lý Đông Sinh à chuyện cười này của cậu xưa rồi, chẳng buồn cười chút nào cả."

"Đổi đi!"

"Đổi đi!"

Đôi mắt to của Đông Sinh nhìn sinh hồn xa xăm, sinh hồn nở nụ cười thiếu đánh, vẻ mặt đắc ý.

Sao Đông Sinh lại đáng yêu dễ trêu vậy chứ? Trong lòng sinh hồn thoải mái vô cùng, độ cong trên khóe miệng càng lúc càng lớn, nụ cười trên mặt không kìm lại được, trên sân nhiều người như vậy, chỉ có cậu ta cười vui vẻ nhất.

Cũng khốn kiếp như A Hoàng vậy.

Đông Sinh nhếch miệng nghiêng đầu sang chỗ khác, trong tiếng ồn ào thúc giục của mọi người, Đông Sinh nhặt một nhánh cây biểu diễn một đoạn múa Thái Cực kiếm. Cậu biểu diễn quy củ máy móc, cuối cùng cũng qua được. Nhưng huấn luyện viên Trương lại lấy có gì là lạ, ông luôn thấy đoạn múa Thái Cực kiếm mà Đông Sinh biểu diễn không giống như những gì ông thấy trước đây.

Mọi người cứ chơi đùa đến lúc ký túc xá sắp tắt đèn mới tan, Đông Sinh sau đó đã nắm được quy tắc trò chơi nên không thua nữa, khiến không ít người muốn xem cậu biểu diễn thấy hơi chút thất vọng.

Sau khi tuyên bố giải tán, huấn luyện viên Trương gọi mình Đông Sinh ở lại hỏi: "Lúc nãy cậu biểu diễn múa Thái Cực kiếm, hình như không giống bình thường lắm?"

Đông Sinh nghiêm túc trịnh trọng nói cho qua chuyện: "Bởi vì ông nội em cho vào động tác múa quảng trường." Đông Sinh cũng không hoàn toàn nói linh tinh, mấy năm gần đây múa quảng trường đã oanh liệt chiếm đóng công viên quảng trường, các ông các bà lúc đầu đi theo Lý Cửu luyện quyền luyện kiếm đều chạy đến múa quảng trường, làm Lý Cửu tức vô cùng... Bản thân ông cũng chạy đến múa, nói đẹp là do thám quân địch, nhưng Đông Sinh cảm thấy ông nội đã nằm vùng thất bại, sau này thì có dấu hiệu bị tẩy não, chứng cứ chính là, trước đây ông nội không có việc gì thì hừ vài câu Dương gia tướng, sau lại chuyển sang hát Little Apple! Ông còn có ý định biến động tác Thái Cực thành múa quảng trường nữa.

Huấn luyện viên Trương:...

Xấu hổ im lặng hai giây, huấn luyện viên Trương phẩy tay, cho Đông Sinh đi.

Sau buổi tụ hội đêm nay, người chủ động đến tìm Đông Sinh nói chuyện càng nhiều hơn. Tuy Đông Sinh không thích nói chuyện, nhưng người khác nói với cậu, dù có vui lòng hay không, thì vì lễ phép cơ bản mà cậu sẽ đáp lời.

Rất nhanh, Đông Sinh không còn là người có quan hệ kém nhất trong phòng ngủ nữa.

Ngược lại vì trước đây Vương Xuyên có ý vô ý nói xấu Đông Sinh không ít lần, chờ đến lúc mọi người phát hiện Đông Sinh không phải là người như Vương Xuyên nói, thì Vương Xuyên liền thành người mà các bạn học ghét nhất.

Trái phải lẫn lộn, nói năng lung tung.

Hôm nay Vương Xuyên nói Lý Đông Sinh như vậy, không chừng ngày mai cậu ta sẽ nói mình như thế.

"Mối quan hệ" tốt đẹp mà Vương Xuyên vất vả dựng nên, còn chưa kịp ký kết liên minh chặt chẽ, đã bị Đông Sinh đánh về nguyên hình trong lúc vô tình, cậu ta thay thế Đông Sinh trở thành người bị người trong phòng ngủ thậm chí cả ngành ghét nhất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!