Trước khi học quân sự, thầy La chủ nhiệm lớp Đông Sinh cũng đã tổ chức mấy cuộc họp, lấy hình thức tự tiến cử và bỏ phiếu, rất dân chủ tạm xác định ban cán sự tạm thời.
Dù lúc ở Đồng Thành, thầy Vương đã tận tình dặn dò rất nhiều "hạng mục cần chú ý ở đại học", Đông Sinh nghe vào trong tai ghi tạc trong lòng, nhưng lúc làm thì lại không theo ý người.
Ví dụ như thầy Vương nói sau khi Đông Sinh đi học đại học thì phải tích cựa tham gia các hoạt động trong trường, cố gắng hết sức tranh suất vào ban cán sự, vào hội sinh viên, tham gia các câu lạc bộ vân vân.
Ở nơi nhỏ như Đồng Thành, ban cán sự lớp hầu như đều là giáo viên trực tiếp chỉ định. Từ nhỏ thành tích của Đông Sinh đã tốt, từ tiểu học đến cấp 3 đều đảm nhận chức cán sự học tập, cái chức này chủ yếu là lúc khai giảng giúp giáo viên phát sách giáo khoa, hồi học tiểu học còn giúp thu phát bài tập, chờ đến lúc lên cấp 2 cấp 3 rồi thì giáo viên đều chọn đại biểu mỗi môn, vậy nên việc thu phát bài tập Đông Sinh cũng không quản.
Vì Đông Sinh luôn nắm chắc vị trí đầu của khối, còn thường tham gia mấy cuộc thi giành giải thưởng, tuy cậu không nói nhiều nhưng nếu bạn cùng lớp có đề nào không hiểu hỏi cậu, cậu sẽ rất nghiêm túc giảng bài cho, không kênh kiệu cũng không che giấu. Vậy nên, tuy Đông Sinh không chơi thân với bạn cùng lớp, nhưng vẫn có danh tiếng tốt trong các bạn học, thêm khuôn mặt có thể dọa người kia của cậu cũng được thêm vào rất nhiều điểm.
Đủ mọi yếu tố tổng hợp lại Đông Sinh không chỉ luôn nằm trong ban cán sự từ nhỏ đến lớn, mà còn được bình chọn là cán sự ưu tú rất nhiều lần, lúc học lớp 11, cậu còn được giải thưởng cán sự ưu tú của huyện nữa, được 500 tệ lận.
Vì vậy, chờ đến lúc thầy La tuyên bố cách chọn ban cán sự, trên mặt Đông Sinh không có vẻ gì cả, nhưng thật ra đã trợn tròn mắt.
Chờ đến lúc tranh cử, bạn cùng lớp nói những chuyện đã từng trải qua, kể truyện hài, xuất khẩu thành thơ, còn có thể hiện tài nghệ ngay đó nữa, Đông Sinh liền quyết đoán nhét bức thư tiến cử khô cằn không chút tình cảm của mình vào sâu trong túi sách.
Đông Sinh là một trong số ít những người không đi tranh cử trong lớp, mà Vương Xuyên thì càng thua càng đánh tranh cử ba chức vị, nhưng chẳng trúng cái nào cả.
Vốn Vương Xuyên không có bất cứ hứng thú nào với ngành khảo cổ học này, lần tranh cử này lại làm cậu ta vô cùng mất mặt, hơn nữa khiến cậu ta hận đến nghiến răng là, chức lớp trưởng cuối cùng mà cậu ta tranh cử lại được có một phiếu!
Một phiếu đó là cậu ta tự bầu cho mình.
Lý Đông Sinh là bạn cùng phòng với cậu ta nhưng lại không bầu cho cậu ta, Vương Xuyên coi như là chuyện đương nhiên đổ hết bất mãn lên người Đông Sinh.
Rất tiếc, Vương Xuyên chỉ có thể tự mình tức giận, Đông Sinh cũng chẳng thèm để tâm đến cậu ta. Trong phòng ký túc xá, Lương Kiện và Dư Đồng đều không thích tính tình của Vương Xuyên, Đông Sinh còn đi ra uống rượu ăn xiên nướng với bọn họ, hơn nữa những người có gia thế như bọn họ, sao không nhìn ra được tuy Đông Sinh có vẻ lạnh lùng không dễ ở chung nhưng thật ra là người đơn thuần, bọn họ cũng biết Đông Sinh túng quẫn, ở trong phạm vi có thể, bọn họ đều nguyện ý giúp Đông Sinh một chút.
Mà tất cả vào trong mắt Vương Xuyên lại thay đổi hoàn toàn khác.
Trải qua chuyện tranh cử, Vương Xuyên nhận ra được tầm quan trọng của các mối quan hệ.
Lúc đến đơn vị, sau khi chia phòng ngủ, Vương Xuyên liền có ý kết bạn với bạn cùng phòng.
Vừa lúc trong phòng ngủ của bọn họ cũng có ba người giống Vương Xuyên, cũng xem ngành mình học thành ván cầu, chuẩn bị sau này sẽ đổi sang ngành khác, có chung một mục tiêu, lại tạo thêm đề tài chung, vậy sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Rất nhanh Vương Xuyên đã hòa mình với bạn cùng phòng, Đông Sinh không thích nói chuyện, hơn nữa khuôn mặt của cậu lại khá dọa người, lúc không nói gì luôn tạo cảm giác cao ngạo khó lại gần với người ta, hơn nữa có Vương Xuyên cố ý dẫn đường, Đông Sinh thành người có mối quan hệ kém nhất.
Đông Sinh chẳng thèm để ý cũng chẳng quan tâm, ngược lại sinh hồn đi theo cậu làm cái đuôi nhỏ lại tức điên người.
"Bình thường cậu ức hiếp tôi không phải là giỏi lắm sao? Sao bị người khác ức hiếp lại không biết hé răng vậy? Biến thành bánh bao đấy à?" Sinh hồn có tức cũng không chỉnh Vương Xuyên được, chỉ có thể hờn dỗi buồn bực mấy ngày, đến khi không chịu nổi nữa mới chỉ tiếc rèn sắt không thành thép quở trách Đông Sinh.
Đông Sinh chậm rãi mặc đồ rằn ri, không hiểu nói: "Ức hiếp tôi? Ai vậy?"
Sinh hồn tức giận đến nỗi khuôn mặt phúng phính phồng lên: "Cậu cứ chết vì ngốc đi!"
Đông Sinh thật không biết sinh hồn tức giận điều gì, nhưng cậu có tuyệt chiêu dời sự chú ý của sinh hồn, "Nhìn giúp tôi xem, quần áo tôi mặc đúng chưa?"
Sinh hồn rầm rì một tiếng, đánh giá Đông Sinh từ trên xuống dưới.
Đông Sinh chỉ còn một hai cm nữa là cao đến mét tám, ở trong đám nam sinh cũng không tính là cao, nhưng cũng không tính là lùn, thân hình cậu khá gầy, nhưng vì từ nhỏ đi theo ông nội luyện quyền luyện kiếm nên dáng người có tỉ lệ cân đối, nhất là đôi chân, vừa dài vừa thẳng, mặc quần rằn ri vào liền có sức mạnh không nói nên lời, áo rằn ri ngắn tay bỏ vào quần, thắt lưng bằng da trâu thắt lại, vòng eo mềm dẻo tinh tế liền lộ ra, cổ thon dài trắng nõn, khuôn mặt tuấn mỹ không chút tỳ vết...
Sinh hồn không biết thế nào lại nhớ đến Đông Sinh đứng dưới mặt trời huấn luyện vào hôm qua, mồ hôi chảy xuống theo cần cổ thon dài của cậu, chậm rãi lướt qua xương quai xanh tinh xảo, cuối cùng biến mất dưới cổ áo sơ mi...
Sinh hồn bỗng cảm thấy hình như miệng hơi khát, cậu ta giả vờ như không có việc gì dời mắt đi, cuối cùng bới lông tìm vết nói: "Cũng được rồi, nhưng giày cao su xấu quá, đổi thành giày quân đội còn tàm tạm."
Đông Sinh không có nghiên cứu gì về những cái này, nhưng cậu vẫn rất đồng ý gật đầu, vì đi giày cao su bịt kín nên lúc đổ mồ hôi rất khó chịu.
Thời tiết rất nóng, vài ngày liên tục đều là trời nắng chói chang, Đông Sinh không thích thời tiết như vậy, bởi vậy, dù mỗi lần huấn luyện viên sắp xếp nhiệm vụ gì, cậu đều dùng tốc độ nhanh nhất hoàn thành.
Ý của Đông Sinh là muốn nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ, trốn dưới tàng cây hưởng thụ bóng mát, mấy ngày đầu đúng là có hiệu quả, nhưng dần dần, huấn luyện viên liền nảy sinh mấy phần yêu tài với cậu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!