Chương 23: Địa phược linh

Sinh hồn thoạt nhìn không lớn tuổi cho lắm, chỉ khoảng mười bốn mười lăm tuổi, khuôn mặt tinh xảo không thua Đông Sinh chút nào, người lùn hơn Đông Sinh một nửa, trên gương mặt còn chưa mất vẻ bụ bẫm của trẻ con, khiến ngũ quan kiên cường hơi lạnh lùng của cậu ta nhìn dịu dàng đi nhiều, thêm vài phần ngây ngô non nớt của thiếu niên.

Lúc Đông Sinh nhìn về phía sinh hồn, sinh hồn cũng đang nhìn cậu, bốn đụng nhau, sinh hồn xoẹt một cái bay đến trước mặt Đông Sinh, nói chắc chắn: "Cậu có thể nhìn thấy tôi!"

Lúc này, đèn xanh của người đi bộ đã bật sáng, mọi người đều đi lên vài bước, Lương Kiện bỗng quay đầu nhìn thấy Đông Sinh vẫn còn đứng ở ven đường, liền gọi lớn: "Lý Đông Sinh, cậu nhìn gì mà ngây người ra vậy, đi mau đi mau, mẹ nó ánh mặt trời đúng là chói quá, sắp nướng chín da ông đây rồi, thời tiết quỷ quái chết tiệt, đã là tháng chín rồi sao vẫn nóng vậy chứ, huấn luyện quân sự hai ngày sau mà vẫn còn như vậy thì không chết cũng bị lột da!"

Từ nhỏ Đông Sinh đã không thích phơi nắng, chuyện Lương Kiện lo lắng cậu hiểu rất rõ, ánh mặt trời chiếu vào người như bị lửa đốt vậy, không thoải mái chút nào, chỉ là huấn luyện quân sự lại không thể không tham gia được... Đông Sinh nhìn bầu trời trong vắt không mây, lại nghĩ đến kết quả mình bặc tính được, không nhịn được thở dài não nề, cúi đầu ủ rũ, cả người nhìn có vẻ mất sức sống, đúng là cái kiểu như lúc A Hoàng không có cá ăn.

Chỉ là trong mắt người khác lại thành vẻ đẹp suy sút khó nói nên lời

--- da thịt trắng nõn như ngọc dương chi, khuôn mặt tuấn tú lạnh như băng không góc chết, đôi mắt sống không còn gì luyến tiếc kia, còn đôi chân dài mảnh khảnh thẳng tắp, vài cô gái trẻ tuổi phía bên kia đường đều không nhịn được móc di động của mình ra.

Đừng kìm nén bản tính của mình, chụp!!

Sinh hồn vất vả lắm mới tìm được người có thể nhìn thấy mình, lập tức dán lên, có hơi tức giận nói: "Cậu làm gì vậy, tôi vừa nói chuyện với cậu đấy, dù xuất phát từ lễ phép thì cậu cũng có thể chi một tiếng chứ! Cậu đừng có giả vờ nha, tôi biết cậu nhìn thấy tôi."

Đông Sinh vẫn mặt không đổi sắc đi về phía trước, nhưng vì lễ phép, cậu thực sự "Chi" một tiếng.

Tiếng rất rất nhỏ, chỉ có sinh hồn nghe được.

Sinh hồn:...

Chờ đến lúc sinh hồn hồi thần, Đông Sinh đã đi theo nhóm bạn cùng phòng đi xa, cậu ta vội vã đuổi theo, quấn lấy Đông Sinh không ngừng nói chuyện lôi kéo làm quen: "Sao cậu lại thấy tôi được? Tôi là quỷ, chẳng lẽ cậu cũng là quỷ sao? Rất nhiều quỷ sợ phơi nắng dưới ánh mặt trời, tôi không sợ, tôi tưởng tôi đã đủ lợi hại rồi, không ngờ cậu còn lợi hại hơn, có thể phụ thân lên người người sống nữa.

Cậu làm thế nào vậy, có thể dạy tôi được không?"

Từ nhỏ Đông Sinh đã có thể nhìn thấy quỷ, lúc còn bé cậu không phân biệt rõ quỷ và người khác nhau ở đâu, lúc học mẫu giáo, cũng vì chơi với mấy bé quỷ mà khiến cô giáo của cậu sợ hãi. Bởi vì cái chết của một bé quỷ trong đó có liên quan trực tiếp với cô giáo kia, trong lòng cô ta có quỷ, sau mấy lần kinh hãi, tinh thần hoảng hốt liền chạy đến cục cảnh sát tự thú, nói ra sự thực bé quỷ kia chết, chuyện này lúc đó rất ầm ĩ ở Đồng Thành, cũng vì vậy mà Đông Sinh phải chuyển trường.

Từ đó về sau, dần dần Đông Sinh đã có thể phân biệt được quỷ và người khác nhau ở đâu, rất nhanh sau, dưới sự dạy dỗ của Lý Cửu, đã học được che giấu năng lực đặc biệt của mình trước mặt người thường.

Rất đơn giản, giả như không thấy.

Sau mười mấy năm, Đông Sinh đã luyện kỹ thuật này đến lô hỏa thuần thanh, không chỉ lừa được mắt của người thường, mà chỉ cần cậu muốn, ngay cả quỷ cũng có thể lừa được.

Gia cảnh của Dư Đồng tốt, khi ở cùng với bạn bè mình thích thì rất hào phóng, sau khi Lâm Nam giới thiệu về quán ăn, cậu gọi hết các món nổi tiếng trong quán, các món đặc sắc gần như đều gọi lên, đồ ăn lục tục đưa lên, phủ đầy cả một bàn lớn.

Lương Kiện không chút do dự giơ ngón cái lên: "Sảng khoái! Rộng rãi! Hào phóng! Tôi thích Nhị Đồng như vậy!"

"Rồi rồi rồi, tôi không tin nhiều đồ như vậy mà vẫn không thể nhét hết cái miệng cậu!" Giữa người và người cần duyên phận, Dư Đồng và Lương Kiện chỉ ở chung vài ngày ngắn ngủi mà đã hơi có vẻ hận gặp nhau muộn màng rồi, tốt đến nỗi hận quan hệ không thể thân thiết hơn.

Lương Kiện cười hề hề nói: "Chút đồ ăn đó mà đã nghĩ nhét hết miệng béo gia tôi sao? Cậu cũng coi khinh béo gia này quá rồi, nhiều lắm là chỉ nhét đủ hàm răng thôi, phục vụ thêm bia lạnh đi, hôm nay chúng ta không say không về!"

Dư Đồng khẽ nhướng mày, lườm mắt nói: "Bia? Cậu cũng xem thường người ta quá rồi! Phục vụ cho chúng tôi một cân rượu xái, lấy bốn chén rượu!"

"Cậu làm thật à?"

"Thật chứ sao, tôi với cậu, hôm nay ai gục trước là cháu người còn lại!"

Khuôn mặt béo của Lương Kiện vui đến nở hoa: "Làm! Đông tể, sư huynh Lâm, hai người cũng nghe rồi đó, đây là tự Nhị Đồng nói, sau này đừng có nói béo gia tôi bắt nạt người ta!" Không có người ngoài, Lương Kiện liền kêu to nhũ danh của Đông Sinh.

Dư Đồng lộ một nụ cười còn hàm hậu hơn anh nông dân: "Ai bắt nạt ai còn chưa chắc đâu!"

Chỉ lát sau, phục vụ đã mang rượu và chén đến, Dư Đồng rót trước chén mình và Lương Kiện đầy tràn, rồi mới hỏi Lâm Nam: "Sư huynh, anh có muốn một chút không?"

Tửu lượng của Lâm Nam rất kém, uống một ly bia là gục, rượu trắng thì càng không dám đụng đến, anh lắc đầu từ chối: "Không cần, buổi chiều tôi còn phải viết luận văn nữa, hai người các cậu cũng uống ít thôi, vừa nhập học, nếu để giáo viên nhìn thấy thì không hay."

Lương Kiện cười ha ha nói: "Sư huynh yên tâm, trong lòng chúng tôi biết mà, không sao đâu."

"Đông Sinh, cậu có muốn uống chút không?" Dư Đồng không vô tư vô tâm như Lương Kiện, không biết vì sao, cậu luôn thấy Lý Đông Sinh không đơn giản, cụ thể thế nào thì không nói ra được, theo bản năng cậu không gọi thẳng nhũ danh của Đông Sinh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!