* Địa phược linh là người hoặc vật thể khác sau khi chết linh hồn có khu vực hoạt động bị hạn chế, bị trói buộc ở một chỗ, loại vong linh này có rất nhiều oán niệm không thể hóa giải, cho nên trở thành ác linh. Bọn họ sẽ không thương tổn người khác, chỉ muốn hoàn thành tâm nguyện của mình, cách giúp bọn họ lên trời chỉ có một, đó là hoàn thành tâm nguyện của bọn họ. Nếu không có cừu oán với bạn thì không nên diệt trừ, vậy sẽ khiến họ nổi giận, sẽ không tốt.
Sau khi đến huyện thu xếp mọi chuyện, Lý Cửu dùng một sợi dây đỏ xỏ hai con cá linh lại, làm thành một chiếc vòng cổ đeo trên người Đông tể. Lão Lý đầu và Tôn bà tử bỏ qua luân hồi, dung hồn vào bên trong cá linh, coi như là dùng một cách khác làm bạn bảo vệ bên cạnh Đông tể. Đeo vòng cổ cá linh, Đông tể dường như có cảm giác ba mẹ vẫn ở bên cạnh bé, từ từ, bé đi ra khỏi nỗi đau mất ba mẹ, bắt đầu thích ứng cuộc sống mới với Lý Cửu, A Hoàng.
Lý Cửu nhận nuôi Đông tể thu xếp hậu sự của vợ chồng lão Lý đầu, Vương Quân đều bỏ ra không ít công sức, qua việc này, quan hệ giữa Vương Quân và Lý Cửu cũng gần gũi hơn. Vương Quân biết rõ Lý Cửu là thế ngoại cao nhân, có lòng muốn kết giao với ông.
Tuy Lý Cửu đã ẩn cư nhiều năm, nhưng cũng không hoàn toàn luyện đến cảnh giới vô dục vô cầu, yêu thích lớn nhất của ông chính là rượu.
Vương Quân thường xuyên mang đến rượu ngon, lúc rảnh thì xách theo rượu ngon đến thăm Lý Cửu, Vương Quân làm người chính trực lại không làm mấy thủ đoạn đưa đẩy, anh làm đội trưởng đội hình sự đã nhiều năm, cũng coi như có kiến thức rộng rãi, Lý Cửu thích thích nguyên tắc làm người làm việc của anh, thường xuyên qua lại, hai người dần dần trở thành bạn vong niên.
Đồng Thành là một huyện nhỏ xếp sau loại 4 loại 5, vừa không giàu có lại không phồng hoa, tất nhiên không phải không có ưu điểm, hoàn cảnh nơi đây không tồi, nhiệt độ khí hậu thíc hợp, một năm bốn mùa không quá lạnh cũng không quá nóng, hơn nữa nhịp độ cuộc sống cũng chậm, thích hợp cho những người già về hưu dưỡng lão.
Dù thế nào, Đồng Thành cũng náo nhiệt phồn hoa hơn thôn Lý gia ở trong núi nhiều lắm.
Chỗ ở của Lý Cửu, dù là ngõ nhỏ đã có nhiều năm, nhưng hơn ở chỗ lấy tĩnh trong náo, đi bộ chưa đến hai mươi phút là đến quảng trường trung tâm của Đồng Thành, bên cạnh có một công viên, đi vừa phía trước một chút chính là đường buôn bán mà Đồng Thành vừa xây dựng dành riêng cho người đi bộ.
Dáng người của Lý Cửu hơi béo, sắc mặt hồng nhuận, nếp nhăn trên mặt ít, cho dù râu tóc bạc trắng vẫn nhìn trẻ hơn lão Lý đầu còn chưa đến sáu mươi, nhưng thực ra tuổi thật của ông còn hơn gấp đôi lão Lý đầu nhiều.
Lý Cửu rất chú trọng về mặt dưỡng sinh. Buổi sáng mỗi ngày đều sẽ kiên trì đánh Thái Cực quyền hai tiếng, luyện tập Thái Cực viên, chạy hai vòng quanh công viên quảng trường, buổi tối trước khi đi ngủ còn luyện Dưỡng Sinh quyền mà ông được truyền thừa trong huyền môn. Đừng nhìn ông là một ông lão béo suốt ngày tươi cười, nếu thực sự động tay thì ngay cả đội trưởng đội hình sự Vương Quân cũng chưa chắc là đấu mấy chiêu được với ông.
Gần đây ông luôn vội vàng chuyện của Đông tể, nên việc luyện tập buổi sáng gián đoạn vài ngày. Chờ đến lúc Đông tể dần dần thích ứng, Lý Cửu liền khôi phục bài tập dưỡng sinh đã kiên trì vài chục năm, nhưng trong nhà lại thêm một đứa trẻ cần được chăm sóc, sáng sớm Lý Cửu cầm Thái Cực kiếm nhấc chân ra cửa lại quay về, yên lặng đánh Thái Cực quyền trong sân một giờ, chờ đến khi Đông tể tỉnh lại, tự mặc quần áo rửa mặt sạch sẽ, mới mang nhóc kia cùng ra ngoài.
Bảy giờ sáng, người đi đường ở Đồng Thành đã dần nhiều lên.
Đông tể còn nhớ rõ sợ hãi luống cuống khi đi lạc ở trấn trên không tìm được ba, bây giờ ba mẹ không thấy đâu, nhà quen thuộc cũng không về được, người quen duy nhất cũng chỉ có ông lão béo này, ra cửa, Đông tể rất căng thẳng nắm tay Lý Cửu, cố gắng dùng cái chân ngắn nhỏ đuổi kịp bước chân của Lý Cửu.
Đông tể còn nhỏ, đi chưa được bao lâu chân ngắn liền bắt đầu nhức mỏi, bé cũng không thích mặt trời đang dần ló ra. Nếu người bên cạnh đổi thành ba mẹ, Đông tể chắc chắn sẽ dừng lại không đi muốn ôm một cái nha, nhưng người bên cạnh lại là Lý Cửu, Đông tể lại không dám làm nũng. Cho dù gần đây Lý Cửu vẫn rất tốt với bé, còn cho bé rất nhiều đồ ăn ngon mà trước đây bé chưa từng ăn, nhưng Đông tể vẫn luôn nhớ rõ chuyện Lý Cửu đã từng đánh bé rất đau, giống như những đứa trẻ cùng tuổi vậy, có thể tùy tiện làm nũng thậm chí khóc lóc om sòm trước mặt ai, thành thật ngoan ngoãn trước mặt ai, trong lòng Đông tể biết rất rõ.
Cũng may Lý Cửu cẩn thận, rất nhanh đã chú ý thấy Đông tể đã cố hết sức.
"Muốn ông ôm con không?" Lý Cửu chưa từng chăm trẻ con, nên rất do dự hỏi.
Đông tể ngẩng đầu lên, mím miệng nhìn ông vài giây, rồi mới chậm rãi gật đầu.
Ông lão béo ôm rất ấm áp, hơn nữa mềm mại, Đông tể lập tức nhớ đến lúc mẹ còn chưa biến thối thối.
Nghĩ đến mẹ, tâm trạng Đông tể lập tức sa sút.
Chút suy nghĩ này của Đông tể gần như viết hết lên mặt, Lý Cửu già thành tinh sao không đoán ra được?
"Có đói bụng không? Có muốn ăn mì nước sữa không?" Lý Cửu không biết dỗ trẻ con thế nào, nhưng sau vài ngày ở chung, ông phát hiện Đông tể ăn hơi nhiều.
Mì nước sữa là một loại mì đặc biệt ở Đồng Thành, nước canh không phải làm từ sữa, mà dùng xương gà, xương lợn non đun nhỏ lửa, đun đến khi có nước canh màu trắng sữa, lấy loại nước này để làm nước dùng thì hương vị của mì sữa rất ngon.
Mì nước sữa!
Đôi mắt đen sì của Đông tể sáng rực lên một chút, tốc độ gật đầu nhanh hơn lúc nãy nhiều nha.
A Hoàng chạy trốn cả ngày không thấy bóng đâu bỗng nhảy ra từ chỗ nào, meo meo kêu, "Mang tui nữa mang tui nữa!" Giọng nói lộ ra vẻ nịnh nọt.
Lý Cửu trừng mắt nhìn nó, tức giận nói: "Đuổi kịp đi."
A Hoàng vui vẻ chạy phía sau bọn họ, một chốc lại nói Lý Cửu bất công, một chốc lại ai thán địa vị của mình ở trong nhà bị giảm xuống, meo meo cả một đường.
Lý Cửu ôm Đông tể đi vào trong một cửa tiệm mì nước sữa lâu đời ở Đồng Thành, cửa tiệm này không chỉ có mì nước sữa hương vị tuyệt vời, mà bánh bao, bánh màn thầu, gà trộn rau đặc biệt, đồ chua miễn phí cũng có hương vị rất tuyệt, giá cả cũng hợp lý, sáng nào cũng đông khách, mấy người Lý Cửu nếu đến muộn hơn một chút là chỉ có đợi.
Vốn Tôn bà tử nấu cho Đông tể đều là nước suông, thêm chút thịt băm, có một quả trứng chần nước sôi, nhưng hương vị so với mì nước sữa cũng là chênh lệch không nhỏ.
Đông tể ăn xong mì nước sữa mà Lý Cửu gọi cho bé, lại cầm lên uống sạch canh gà trong tô, sau khi thả đũa xuống dùng đôi mắt trông mong nhìn xửng bánh bao hấp trước mặt Lý Cửu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!