Hôm nay, Hiên phải đợi anh chị tập văn nghệ chào mừng 20/11 rồi mới về cùng.
Một mình cô bé ngồi dưới gốc bàng già góc sân trường mà đầu cứ quay quay. Hôm qua, mải ngắm trăng nên Hiên có bị thấm chút sương đêm, bây giờ lại ngồi dưới cái nắng thu hanh khô làm người càng thêm oải.
Cả người chỉ muốn lả ra và ngủ một giấc thật sâu, cho bõ cái cơn đau đầu. Đôi chân đang xoay xoay trên những tán lá khô rụng thì bỗng xuất hiện một bóng người đổ dài bên cạnh và cất tiếng hỏi:
- Hiên chưa về à?
Là Việt Anh, cậu ấy còn làm gì ở trường muộn thế nhỉ? Cô bé uể oải đáp lại:
- Tớ đợi anh chị tập văn nghệ rồi về cùng!
- Thế à, cậu đợi đây lâu chưa?
- Tớ mới ngồi được một tí thôi, nhưng khó chịu quá. Đầu cứ ong ong.
Bỗng dưng Việt Anh đưa tay lên trán Hiên, rồi ngó cái đồng hồ đeo tay:
- Tập văn nghệ về muộn lắm, hay là cậu lên xe tớ đèo về nhé!
Hiên hơi bất ngờ với lời đề nghị đột ngột của cậu bạn mới quen. Thật lòng, Hiên cũng muốn về lắm, nhưng nhỡ chị Di không thấy lại đi tìm thì sao, nên cô bé đành từ chối khéo:
- Thôi tớ ngồi đây đợi cũng được!
- Thế tớ ngồi đợi cùng cậu!
Việt Anh quả quyết nói rồi tiện tay lấy cái mũ trên đầu cậu đưa cho Hiên. Tự dưng, cô bé thấy áy náy kinh khủng. Tuy rằng cậu ấy tự nguyện nhưng lòng cứ luôn cảm thấy có lỗi, cảm giác vì cô mà cậu ấy phải ngồi đợi cùng. Suy nghĩ một hồi, Hiên vẫn quyết định về cùng Việt Anh.
Đơn giản là một câu nói: "Thôi, tớ về với cậu cũng được" mà lòng cậu vui vẻ lạ thường.
Ngồi sau xe đạp điện, hứng trọn tất cả ánh nắng hanh khô càng khiến Hiên càng cảm thấy mệt mỏi. Chỉ biết tựa vào tấm lưng to lớn của cậu con trai đằng trước, lòng chỉ mong mau mau về đến nhà.
Thế mà đằng xa, có ai đó nhìn thấy mà tưởng như hai người đang vui đùa ríu rít, nhưng vẫn không chọn chạy lên và đưa cô bé về như lúc đầu đã định.
Hôm ấy, Khắc Huy bỏ cả tập văn nghệ chỉ vì sợ Hiên đợi lâu, sợ Hiên đứng nắng mà sinh bệnh.
Vậy mà, vô tình, cậu lại thấy cô bé trèo lên xe một cậu con trai khác, lòng thấy tức giận khôn nguôi.
Nhưng cuối cùng vẫn chọn cách lẳng lặng đi theo, chỉ để chắc chắn rằng người ấy về nhà an toàn.
________________
Về đến nhà tuy oải lắm, chỉ muốn đi ngủ nhưng Hiên vẫn lụi cụi xuống bếp nấu cơm, sợ chị Di về chưa có cơm ăn.
Xong xuôi, Hiên mới lên giường, không quên kẹp mảnh giấy ghi chú cho chị. Nhưng nào đã kịp chợp mắt, mới đặt lưng lên giường đã nghe thấy tiếng cổng mở, làm cô bé lại phải chạy ra.
- Em có thấy anh Huy đâu không?
Tất nhiên là không rồi, Hiên mới về mà.
- Em tưởng anh Huy tập văn nghệ với chị?
- Đang tập tự dưng cậu ấy đi ra ngoài, từ lúc ấy chưa về, mà chị gọi không nghe máy.
Chết thật, thế anh Huy đi đâu nhỉ, làm chị Di lo loạn hết lên, khiến Hiên cũng hoang mang theo. Chị cứ đi đi lại lại từ đầu khu về nhà, tay lăm lăm cái điện thoại, thi thoảng lại ngó vào màn hình.
Hiên đã đau đầu thì chớ, chị cứ đi tới đi lui làm cô bé càng chóng mặt. Rốt cuộc, Hiên vẫn chọn cách lên phòng ngủ. Nhưng đến khi nằm trên giường mà ruột gan cứ nóng như lửa đốt. Chẳng hiểu sao lại thấy vô cùng lo lắng. Trằn trọc mãi mới chợp mắt được một chút, cũng đỡ đau đầu hơn hẳn.
Chiều hôm nay, Hiên phải đi chợ vì mẹ có việc bận. Dạo này giá cả leo thang chóng mặt luôn, cái gì cũng đắt đỏ, may là các bác quý Hiên nên luôn được giá tốt và mua rất nhanh chóng
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!