Chương 15: Chap 14: Nguyệt thực

Hiên lầm lũi bước vào nhà, lòng buồn vô hạn. Lúc ở sân vận động, bao nhiêu người vây lấy anh Huy, nếu mình có chạy xuống, có khi cũng không chen vào được. Cô bé tự an ủi mình, thôi thì để lần sau gặp rồi chúc mừng anh cũng được.

Mộc Hiên thở dài, lê chân vào bếp nấu ăn. Lát chị Di về, kiểu gì chị cũng đói lắm. Cơm nước dọn ra bàn xong, Hiên lại ngồi thừ đừ ra chờ đợi, chị lâu quá, nếu chờ nữa thức ăn nguội hết mất.

"Cạch."

Mồm Hiên thiêng thế chứ, vừa nhắc tới mà chị đã về luôn rồi.

- Cậu cầm cẩn thận, để lên bàn cho đỡ đổ.

Chị đang nói với ai thế? Hiên tung tăng chạy ra chào chị, phát hiện ra anh Huy cũng tới nhà mình, anh đã tắm gội thay quần áo rồi cơ à? Hiên ngoan ngoãn chào anh, thế mà anh còn chẳng thèm nhìn Hiên lấy một cái, mặt lạnh lùng mới buồn chứ. Lạ thế, mọi khi anh hay nhếch mép cười cười với Hiên cơ mà?

Hiên hơi khó hiểu, nhưng vẫn tiếp tục mời anh chị vào ăn cơm. Thiên Di hờ hững nhìn cô bé, tay gỡ túi ni

-lông bọc chiếc hộp trên bàn khách, miệng cười cười:

- Hiên ăn đi, hôm nay chị với anh Huy mua mì trộn rồi.

Hiên ngẩn người, sau đấy mới lí nhí câu "Thế ạ" trong mồm, lại lật đật chạy đi lấy bát đũa ăn một mình trong bếp, còn Thiên Di với Khắc Huy thì vui vẻ ăn mì trộn uống trà đào ngoài phòng khách.

Hiên thở dài, ăn một bát rồi buông đũa, dọn dẹp lại bàn cơm. Hiên đi ra phòng khách, định lên tầng ngủ một giấc, chiều nay trường Hiên cho nghỉ. Không biết chị Di có được nghỉ không nhỉ? Cô bé đang định hỏi chị, thì đã nghe thấy Thiên Di nói:

- Huy ơi, chiều nay nghỉ, đi Totoro ăn đồ Nhật nhé?

Khắc Huy trầm ngâm, liếc mắt sang bên kia thấy con nhóc gầy nhom đang đứng nhìn chị mình, liền nhếch mép đáp:

- Cũng được, cậu thích thì đi.

Thiên Di cười tươi tắn, Mộc Hiên chẳng hiểu sao chị vui mà mình lại thấy buồn buồn, be bé nói, trong giọng còn có ít rầu rĩ:

- Chị ơi, em đi ngủ đây, chị đi đâu nhớ khóa cửa nhé.

Bước chân chậm rãi đặt lên cầu thang, Khắc Huy nhìn theo bóng dáng bé nhỏ ấy, bỗng dưng Mộc Hiên nhớ ra điều gì đó, thình lình quay sang, bắt gặp ánh mắt sắc lạnh của anh Huy đang nhìn mình, thành ra giọng nói trở nên nhỏ như muỗi kêu:

- Anh Huy ơi... chúc mừng anh nhé...

Nói xong hèn nhát chạy thẳng lên trên phòng. Khắc Huy nghe con nhóc nói xong, trong lòng một bụng tức giận như được dội một xô nước đá, tuy nhiên sau đó lại tiếp tục là tức giận. Nếu muốn chúc mừng cậu, tại sao không nói ngay từ lúc ấy, lại còn phải đợi tới bây giờ, còn trốn về trước không thèm nhìn mặt cậu, lúc này thấy cậu nên ngại quá phải chúc cho có lệ hay sao?

Thiên Di không ngờ em gái lại nói ra như vậy, liền vội vàng cùng Khắc Huy nói sang chuyện khác.

Chiều hôm đó, anh chị đi chơi, còn Hiên trằn trọc ngủ một giấc tới chiều tối, vẫn không hiểu vì sao mình lại vô cứ bị người ta giận.

---

Sáng hôm sau Hiên đi học, đã thấy bao nhiêu bạn bè vây quanh, à không, đúng hơn là mấy bạn nữ:

- Hiên ơi, làm thế nào cậu quen Việt Anh thế?

- Họ hàng hả Hiên?

- Hay anh em? À không, chẳng giống nhau.......

Bạn Hiên mồm như bị nhét đá, chẳng nói nổi câu nào, bèn cố chen chúc đám đông để thoát ra khỏi hỗn loạn.

Mộc Hiên lấy sách vở ra khỏi cặp, mấy bạn nữ cũng tản về chỗ. Mai Linh vẫn như thường lệ đến sớm từ bao giờ, chăm chú đọc sách. Linh ơi là Linh, sao Linh không bù tí chăm chỉ nào cho Hiên thế!

Mộc Hiên chưa kịp oán thán, Mai Linh đã ngẩng đầu lên chặn họng:

- Sắp có nguyệt thực!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!