Chương 9: Chap 8

- Bạn của con nhỏ Hạnh San lớp mình sao?

Một nữ sinh lên tiếng, ngay sau đó, cả lớp 11A1 bắt đầu xì xầm, không hiểu tại sao một đứa như nó lại có thể có một người bạn xinh xắn, dễ thương đến vậy. Cả lớp đưa mắt tìm bóng dáng nó trong lớp nhưng không có, đúng lúc đấy, nó lầm lũi tiến vào từ ngoài cửa lớp.

- Thưa cô, em vào lớp.

- nó kính cẩn, cúi gằm mặt cất cái giọng lí nhí.

- Hạnh San... em...

- cô Đoan nhìn nó không chớp mắt.

Ở phía dưới lớp thì bắt đầu râm ran những tiếng cười khúc khích, có học sinh còn không ý tứ đến mức chỉ tay về nó mà cười toe toét một cách quá thể là vô duyên.

À, nguyên nhân đằng sau cái nhìn của cô Đoan và những tiếng cười của 11A1 là do chiếc áo trên người nó mà ra.

20 phút trước...

- My?!

- cơ thể nó bất giác ớn lạnh.

- Xin chào, lâu rồi không gặp. Dạo này cậu vẫn khoẻ chứ?

My điềm nhiên tiến đến cạnh nó, vô tư gạt Khang Kiệt sang một bên mà không quan tâm mặt cậu đang biến sắc theo chiều hướng xấu. Cô vẫn tiếp tục trưng nụ cười hồn nhiên của mình, đôi mắt long lanh chớp chớp vài cái.

- À... ừ... tớ vẫn khoẻ.

- nó hơi rụt đầu e dè trước cái thái độ quá niềm nở của My.

- Oh no! Đồng phục của cậu sao lại nhớp nháp thứ gì trông ghê thế này. Không được rồi, đi theo tớ.

Nói rồi, My vội cầm tay nó kéo đi, mà không, phải giải thích rõ là, trước khi cô cầm tay nó kéo đi, cô đã rất nhanh lẹ rút từ túi váy của mình một đôi găng tay ni

-lông, cái loại mà người ta vẫn hay dùng mỗi khi nấu ăn để đảm bảo vệ sinh ý ạ. Vậy đó, thay vì dùng găng tay trong công việc nấu nướng thì My lại dùng với mục đích khác là cầm tay nó để đảm bảo tay của cô không bị bẩn.

Cái này là thuộc dạng mắc bệnh sạch sẽ đấy ạ. =.=

Nhưng nó không hiểu, My vô tình không nhận thấy hay là cố tình vờ như không thấy cái vẻ mặt vô cùng tức giận của Khang Kiệt khi bị một đứa, à không, tận hai đứa con gái bỏ lơ một xó, dắt tay nhau biến khỏi tầm mắt của Khang Kiệt.

Trước khi dáng Khang Kiệt khuất hẳn, nó vẫn còn kịp nhìn thấy ánh mắt vô cùng không hài lòng với cái thái độ vừa rồi của My, đương nhiên là bao gồm cả nó nữa, vì lúc nãy cậu đang chuyện với nó mà, mặc dù nó đoán đó chẳng giống cuộc nói chuyện tẹo nào.

Và trong khi, nó cứ luẩn quẩn trong những suy nghĩ thì My đã kéo nó đến phòng y tế từ lúc nào. Ấn nó đứng im một chỗ, My lùng sục gì đó trong góc phòng, sau một hồi, cô cầm một chiếc áo blue

- loại áo mà các vị bác sỹ vẫn hay mặc giơ ra trước mặt nó.

- Cái...

- nó ú ớ chỉ vào cái áo dài lê thê.

- Hì. Chỉ cần cậu khoác cái áo này vào là khỏi phải lo tìm quần áo khác để thay rồi.

- vừa nói, My vừa nhanh nhẹn khoác áo lên người nó.

Quay trở về hiện tại...

Nó đứng trên mục giảng, gương mặt ngượng nghịu trở nên đỏ bừng, lớp học thì càng ngày cười to, khiến nó hoá đá, chỉ biết đứng im như trời chồng.

Còn My, cô đứng bên cạnh nó, vẫn nở nụ cười ngây thơ, đó là theo cái nhìn của mọi người. Còn với nó, nụ cười đó mang sự quái ác, tinh nghịch, đáng ghét, cái nụ cười nó căm thù từ cái thuở còn bé tẹo tèo teo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!