Chương 15: Chap 14: Đen đủi của đen đủi.

- Cháu là Thiên Ân, bạn cùng lớp với San San.

- Thiên Ân nói rành mạch.

- Do hôm nay trên lớp có bữa liên hoan, nên San San không thể về nhà sớm được ạ. Cháu xin lỗi bác, vì đã đưa San San về muộn như vậy.

Ông Minh nheo mắt, lướt nhìn dáng vẻ của Thiên Ân một lượt rồi khuôn mặt ông dần dãn ra, có lẽ, ông cảm nhận được rằng cậu là một người đàng hoàng.

- Vậy sao lại mặc bộ quần áo của con trai?

- ông Minh mắt không rời bộ quần áo rộng thùng thình trên người nó.

Lúc này, cả nó và Thiên Ân đồng loạt tá hoả, cả hai dường như đã quên béng mất lý do thực sự gì khiến nó phải mặc cái bộ đồ vô cùng dễ gây hiểu nhầm này.

Nó đơ ra như tượng, khiến Thiên Ân càng bối rối, cố vắt óc bịa ra một lý do nghe sao hợp lý. Và, trước cái nhìn nghi hoặc, trước áp lực từ bố nó tạo ra, cuối cùng cậu cũng đã tìm được một lý do theo cậu nghĩ khá là chính đáng.

- Liên hoan xong chúng cháu có kéo về nhà của một bạn nam trong lớp, do... do ở đó có một bể bơi, chúng cháu đùa nghịch, ướt hết quần áo, mấy bạn nữ trong lớp đều phải mượn quần áo của bạn nam đó mặc. Và San San cũng không ngoại lệ ạ.

- Thiên Ân nói mà nhịp tim không ngừng đập liên hồi, khiến cậu vô cùng có chút... lo sợ.

Ông Minh xoa cằm ngẫm nghĩ gì đó một lúc, đôi mắt nheo lại quan sát vẻ mặt Thiên Ân lần cuối rồi mới quay sang nó mà hỏi:

- San San, thật vậy không con?

Thiên Ân lén lút gật đầu ra hiệu với nó, cậu chỉ sợ nó quá thật thà mà khai hết sự thật, đến lúc đó, không biết sẽ gánh chịu hậu quả gì nữa. ==

Nó nhìn Thiên Ân, nuốt ực một cái, giương đôi mắt hết sức ngây ngô cộng với vẻ mặt vô tội nhìn bố nó.

- Thật ạ.

- nó gật đầu liên hồi.

Ông Minh lại bắt đầu im lặng, tiếp tục dùng đôi mắt "laze" để tia nó và Thiên Ân.

Kiểu này chắc nó sắp không chịu nổi mà khai ra hết mất, từ khi sinh ra đến giờ, nó chưa một lần nói dối bố nó dù là việc bé hay việc lớn. Hôm nay, lần đầu tiên nói dối, cảm giác thực sự khó chịu, cả cơ thể nó cứ ngứa ngáy như đang có hàng nghìn, hàng vạn con kiến bò khắp người. Và nó thề với nó và ông trời, đây sẽ là lần đầu và lần cuối cùng nó nói dối, vì thực sự, nói dối khiến cho lòng nó không yên chút nào.

- Được rồi.

- ông Minh sắc mặt dịu xuống.

- Bố không trách hai đứa, nhưng lần sau nếu có việc như này nữa thì nhớ báo bố trước.

Cả nó và Thiên Ân cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm, như thể vừa hất được một tảng đá nặng ra khỏi người vậy.

- Cảm ơn cháu đã đưa San San nhà bác về nhé. ^^

- ông Minh vỗ vai Thiên Ân.

- Dạ, không có gì đâu ạ, chúng cháu là bạn cùng lớp mà. Mới cả San San là thành viên mới lớp cháu, nên phải giúp đỡ nhiệt tình chứ ạ.

- Thiên Ân lễ phép đáp lại.

Ông Minh khựng người lại, rụt cánh tay trên vai Thiên Ân về, khuôn mặt hết sức ngạc nhiên.

- Thành viên mới?

- Vâng.

- Thiên Ân vẫn vui vẻ đáp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!