- Hay chúng ta đưa cậu ấy vào bệnh viện đi.
- Thiên Ân sốt ruột.
- Hay là vậy, mãi mà San hô không dậy gì cả.
- Khang Kiệt đôi phần đồng tình.
Lúc này, Khắc An ngồi nghe nhạc một góc, quá khó chịu với hai tên ngốc ngồi mà cứ lảm nhảm không dừng, cậu đành nhấc người dậy, cau mày nhìn Khang Kiệt và Thiên Ân.
- Hai cậu đang làm quá rồi đấy. Cậu ấy mới ngất đi có được 5 phút, hơn nữa, cậu ấy như vậy không phải vì cái trò doạ ma doạ quỷ của hai cậu sao? Có mỗi vậy mà cũng phải đi viện.
- Khắc An liếc nhìn thân thể nhỏ bé của nó.
- Tụi này chỉ muốn chữa cơn nấc của cậu ấy thôi mà.
- Thiên Ân chống cằm.
- Không phải người ta nói, muốn chữa nấc thì dùng cách hù doạ sẽ có hiệu quả nhanh nhất sao?
- Khang Kiệt cũng bồi thêm vào.
- Nhưng hai anh lanh chanh quá, trước khi hai anh nhảy bổ ra thì chị ấy đã khỏi rồi. =.=
- Tuyết Nhi lắc đầu.
Giữa lúc này, nó cựa mình, tỉnh dậy bởi những tiếng nói quá ồn ào, nhưng vừa mới mở mắt, nó sững người với 4 cái đầu đều chăm chú nhìn nó, khiến nó co rúm người lại.
Tuyết Nhi rất tinh mắt, liền liếc qua ba người con trai.
- Ba anh ra ngoài đi.
- Tuyết Nhi hất mặt ra hiệu.
Chỉ có Khắc An là hiểu ý của Tuyết Nhi, còn hai người kia thì...
- Ớ? Tại sao?
- Thiên Ân và Khang Kiệt đồng thanh.
- Hai cậu, ra ngoài ngay.
- Khắc An quàng tay qua cổ Thiên Ân và Khang Kiệt lôi đi.
Khi cả ba người con trai đã ra khỏi phòng, nó mới dám lên tiếng hỏi:
- Cho chị hỏi, mấy giờ rồi?
- 8 giờ tối.
- Tuyết Nhi đáp lại vô tư.
- Hả??!!
- nó phải kìm chế hết mức mới không để bản thân hét toáng lên.
Không thể nào. Trời ạ. Vậy là từ lúc đi học về, nó vẫn đang ở bên ngoài, ở một ngôi nhà không phải là nhà nó. Không biết bố nó ở nhà đang lo lắng đến mức nào nữa, nó chưa bao giờ vắng mặt ở nhà buổi tối bao giờ cả. TT^TT
- Chị... chị phải về!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!