- San San?!
Cánh cửa vừa mở ra, giọng nói của Thiên Ân đã xộc thẳng vào. Khắc An đứng cạnh, hai hàng lông mày hơi nhíu lại, liếc nhìn nó rồi lại chuyển qua cái điệu bộ hết sức ung dung của Khang Kiệt.
Khắc An hất mặt, ra hiệu cho Khang Kiệt ra ngoài, bỏ lại Thiên Ân nhìn nó ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì.....
- Sao cậu lại dẫn Hạnh San đến đây?
- Khắc An nhìn thẳng thừng vào đôi mắt Khang Kiệt, ánh mắt cậu có chút gì đó không hài lòng.
Khang Kiệt vẫn giữ vẻ mặt bình thản, đôi mắt hướng về phía trong ngồi nhà mà từ tốn cất giọng:
- Yên tâm đi, theo những gì tớ quan sát, San hô không phải là người nhiều chuyện mà tiết lộ bí mật của chúng ta đâu.
- Cậu gặp Hạnh San được bao lâu mà có thể nói ra được điều đó?
- Chưa được nửa tuần, hì. :)))
Trước câu trả lời quá ư là "hồn nhiên" của Khang Kiệt, Khắc An chỉ có thể tự đập tay lên trán. Rồi, cậu chính thức bó tay với người bạn này.
Thấy Khang Kiệt tính quay vào nhà, Khắc An vội níu Khang Kiệt lại với một câu:
- Cậu không thích Hạnh San đấy chứ?
Im lặng giây lát, Khang Kiệt vẫn giữ nguyên cái dáng quay lưng lại với Khắc An, giọng của cậu có chút mỉa mai:
- Cậu nghĩ chuyện đó có thể sao? Vậy còn cậu, có không?
Khang Kiệt bất ngờ hỏi ngược lại, khiến Khắc An thoáng giật mình, nhưng rồi cậu cũng nhanh chóng tĩnh lại cảm xúc mà buông lời vô cùng ngắn gọn:
- Không.
- Vậy thì được rồi. Tớ không hy vọng một ngày nào đó ba chúng ta cùng thích một người đâu.
Khang Kiệt đút tay túi quần đi thẳng một mạch vào nhà.
Nhìn theo bước chân của Khang Kiệt, Khắc An chợt nhớ lại chuyện của một năm trước, nhớ lại cái ngày định mệnh đã gắn kết những con người xa lạ như cậu, như Khang Kiệt và như Thiên Ân trở thành ba người bạn thân rất gắn bó cho đến tận giờ, một bí mật không ai biết ngoài ba người các cậu và cô bé Tuyết Nhi kia.
1 năm trước...
- Khắc An, chiều nay nhà ta có khách, con nhớ ở nhà tiếp cùng bố mẹ nhé.
Bố mẹ Khắc An vừa nói, vừa vùi đầu vào đống sổ sách gì đó trên bàn, chẳng thèm liếc nhìn xem thái độ cậu ra sao.
- Sao cũng được.
- Khắc An buông một cậu lạnh nhạt.
Quá quen với cái giọng điệu của Khắc An, bố mẹ cậu cũng chẳng muốn bận tâm nhiều, vẫn chăm chú vào công việc.
Khoé miệng Khắc An khẽ tạo một đường cong mỉa mai, rồi cậu bước ra khỏi ngôi nhà, đóng sầm cánh cửa lại, bỏ lại người bố người mẹ của mình với đống công việc của họ.....
Dạo bước trên con phố, Khắc An toàn bắt gặp cảnh gia đình thân thương, quấn quít bên nhau, không vậy thì cũng đầy rẫy những đôi trai gái tay trong tay sánh vai bước bên nhau, hoặc những người cùng với đám bạn của mình cùng chúi đầu vào một cái ipad rồi rú lên cười như phát rồ.
Cậu bật cười không thành tiếng, đúng là đáng ghét mà, những thứ bản thân càng ghét thì lại càng phải đối diện nhiều. Có vẻ ông trời thích trêu ngươi thì phải.
Khắc An vẫn thong dong bước đi, nhưng bất chợt từ đâu có một dáng người lao sầm vào cậu, một lực không quá mạnh nhưng lại khiến cậu vì quá bất ngờ mà chếnh choáng ngã xuống mặt đất.
Cậu xuýt xoa cái mông đau ê ẩm, chưa kịp mở lời gì thì lại bị một giọng nói lanh lảnh của một cô bé làm gián đoạn:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!