Chương 10: Chap 9: Play boy ơi là play boy!

- Cậu nhìn cũng xinh đó, nhưng xin lỗi, không phải "món" ưa thích của tôi.

Khang Kiệt liếc nhìn từ trên xuống dưới cơ thể của My, trưng điệu cười không mấy là thật, hay nói cách khác, cậu cảm thấy con người của Mỹ tạo ra cảm giác khó chịu cho cậu.

- Xin lỗi bạn My, nhưng chuyện này không liên quan đến cậu.

- Thiên Ân cũng bồi thêm vào.

My giận run lên, nhưng cô cố kìm chế lại, dựng lên nụ cười giả tạo.

- Rồi. Tôi cũng không muốn dính tới hai người đâu, nhưng San San là bạn thân của tớ, vì vậy đâu thể để bạn của mình rơi vào thế khó xử được.

- vừa nói, My vừa kéo nó đang bị "kẹp cứng" giữa hai người con trai.

- San San, cậu quyết định đi, đi với tớ hay là đi với họ?

Dứt lời, cả ba cặp mắt đổ dồn về nó.

Sao đây? Nó nên trả lời thế nào đây?

Một là đi theo Khang Kiệt, hai là đi theo Thiên Ân và ba là, đi theo My.

Khang Kiệt, nó không thể đi riêng với cậu được, mới trước đó thôi, cậu còn tính làm gì đó với nó mà nó cũng không biết nữa, cũng may lúc đó, người ghét nó và cũng là người nó ghét

- My xuất hiện đúng lúc. Không thì, lúc đó nó chẳng biết Khang Kiệt sẽ tính giở trò gì với nó nữa.

Về Thiên Ân thì càng không thể, dạo này cậu suốt ngày dính tới nó ngay khi vừa đến trường, chỉ kéo đến điều phiền phức cho nó. Vả lại, nó cũng mới nói với cậu đừng tỏ ra quen biết nó đó sao? Không lẽ cậu không nhớ?

Suy đi tính lại một hồi, nó thấy, đi với My còn đỡ hơn là đi với hai tên con trai kia, dù gì họ cũng là con trai, biết họ muốn làm gì chứ? Vì vậy, lựa chọn đi với My vẫn tốt hơn, mặc cho nó cũng chẳng ưa gì cô.

- Xin lỗi, tớ muốn đi với My.

- nó lủi thủi đứng bên My.

- San San/San hô!

- cả Thiên Ân và Khang Kiệt đồng thanh, tỏ thái độ hoàn

-toàn

-không

-hài

-lòng với quyết định của nó.

- Vậy, San San đã quyết định vậy rồi. Mấy cậu cũng nên tôn trọng quyết định của cậu ấy chứ?

- My cười đắc chỉ, một nụ cười mang tên "thắng lợi".

- Được rồi, nếu như cậu muốn vậy. Nhưng lần sau, cậu nhất định phải đu theo tớ.

- Thiên Ân không mấy vui vẻ, đáp lại một cách miễn cưỡng, trước khi rời đi vẫn để lại ánh mắt khó chịu cho My.

Thiên Ân, xin lỗi, tớ không muốn dính quá nhiều phiền phức.

Quả thực Thiên Ân là con người tốt, cậu không làm gì xấu xa hay tồi tệ với nó, nhưng cậu đã không biết sự nổi tiếng của cậu đã vô tình đem đến phiền toái cho nó. Vì vậy, nó chỉ có thể chọn cách tránh gặp mặt cậu càng ít càng tốt, mặc dù việc gặp mặt hàng ngày là không tránh khỏi, nó và cậu học chung lớp mà.

Quá mải mê với những suy nghĩ về Thiên Ân, nó đã quên béng mất vẫn còn hai "đống nợ" khác bên cạnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!