Chương 6: (Vô Đề)

Tiêu Đình Quốc không uống canh, tùy tay lật xem tờ văn thư trên bàn: "Tống Thanh Ương, cô có quan tâm đến người và việc xung quanh không?"

Tôi gật đầu: "Có chứ, bây giờ tôi quan tâm nhất đến tướng quân."

Anh ta khép tờ văn thư lại, ngẩng mắt nhìn tôi.

Tôi hơi hổ thẹn: "Thôi thì, anh uống canh trước đi, tôi hầm rất lâu đó."

Anh ta xoa giữa trán: "Để đó đi, tôi còn có việc, cô đi được rồi."

Thật ra tôi có điều muốn hỏi anh ta, nhưng nhìn thái độ anh ta, đành không tiện làm phiền thêm.

Ngày hôm sau bà vú mang nguyên nồi canh từ thư phòng của anh ta ra đổ đi.

Tôi rảnh rỗi ngồi trong phòng gảy bàn tính nghe tiếng cho vui.

Buổi chiều, nghe anh ta từ công sở về, tôi lại đi tìm anh ta, anh ta vẫn lạt lẽo như thường, nhưng lại giao toàn bộ bổng lộc tháng này cho tôi.

"Tướng quân không để lại cho mình chút nào?"

"Lúc cần tiền thì lại lấy từ cô." Anh ta cúi đầu làm việc, "Cô đi nghỉ ngơi đi, tôi còn có việc."

Tôi trong lòng nặng nề, nhưng lại không nói rõ được là vì sao.

Mấy ngày sau, Ninh vương phi mời tôi và Tiêu Đình Quốc đến làm khách.

Ninh vương phi và Ninh vương thành hôn ba năm vẫn chưa có con, nhưng Ninh vương đối với Ninh vương phi rất tốt, hậu viện không có lấy một vị trắc phi.

"Tự đi dạo quanh cũng được." Tiêu Đình Quốc và Ninh vương có việc nói chuyện, còn Ninh vương phi lại bận rộn, tôi đành vô sự vô sự đi dạo trong hậu viện.

"Ta một lúc ra ngay." Ninh vương phi nói xong liền đi, tôi đi ra phía ngoại viện, định đi tìm Tiêu Đình Quốc.

Đi qua một cái cổng giác liền đến ngoại viện, tôi không thấy Tiêu Đình Quốc, nhưng lại thấy Ninh vương và một mưu sĩ của anh ta đang đứng nói chuyện dưới mái hiên.

Hai người nói gì tôi không nghe rõ, nhưng biểu cảm có vẻ rất nặng nề.

Thấy tôi xuất hiện, hai người dừng nói chuyện, mưu sĩ hành lễ với tôi rồi cáo lui.

Nháy mắt đã đến năm mới, phủ họ Tiêu náo nhiệt, tôi và Thúy Quyên ra phố mua pháo hoa, hỏi mấy nhà đều hết hàng, cuối cùng định quay về thì lại tình cờ gặp Chu Duật.

"Em cũng mua pháo hoa sao? Tiệm tôi còn ít hàng, tôi đưa cho em." Chu Duật chặn tôi lại nói.

"Không cần, phu quân của tôi sẽ mua cho tôi." Tôi đi vòng qua anh ta.

Chu Duật lại đuổi theo tôi mấy bước, đi sóng đôi cùng tôi: "Thanh Ương, tôi biết Tiêu Đình Quốc không tốt với em, anh ta vẫn còn vướng víu với Dung tiểu thư đó."

"Thanh Ương, bây giờ tôi ngày nào đêm nào cũng đều hối hận, hồi đó không nên để em gả thay."

"Thật ra hôm đó tôi thật sự đến hỏi cưới em, nhưng rồi tôi gặp phải dì, dì bảo tôi thuyết phục em gả thay.

Vì em là thứ nữ, nếu Tiêu Đình Quốc không tỉnh, phủ Ân Thi hầu sẽ không giữ em lại.

Nếu Tiêu Đình Quốc tỉnh, anh ta cũng sẽ không để một thứ nữ nhỏ bé làm vợ cả, lại càng không thể bỏ vợ tái hôn, vì vậy anh ta nhất định sẽ bỏ em trước."

"Bà ấy bảo, chỉ cần quanh co một chút thôi, cuối cùng em vẫn sẽ là người của tôi."

Tôi dừng lại nhìn anh ta, tò mò không biết anh ta đang nghĩ gì.

"Thanh Ương, em không cần sợ, có tôi ở đây, tôi đưa em đến Giang Nam, ở đó không ai nhận ra chúng ta, chúng ta cả đời sẽ không xa nhau."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!